Tôi có thói quen đếm ngươc tới những ngày của khóa học mỗi lần có lich của một khóa hoc mới, tôi biết có những cảm xúc nào đang đợi tôi ở đó, có những điều gì đang đợi tôi ở đó.
Lần này cũng thế. Còn 9 ngày nữa. Còn 9 ngày nữa là tới lần đầu tiên tôi đi COACH 1 khóa học đã đem lại cho tôi nhiều tác động nhất, đau nhất, và cũng nhiều cảm xúc nhất.

Tôi nhìn ra bờ sông lồng lộng gió ở khu AN DƯơng Vương, mắt nhìn thẳng và gió rất lạnh. Nhưng tất cả những gì tôi nhìn thấy là những vòng tròn đồng tâm màu đỏ, một cảm giác bồn chồn, rạo rực cứ nóng dần lên trong từng nhịp thở. Tôi sờ tay lên những thanh thép màu đỏ đã xước, vỡ hết lớp sơn, cảm giác giống như những thanh thép đang rung lên bần bật, long lên, sức nặng, sự tập trung làm cho những cột thép cứ bị dịch dần dịch dần, long dần ra…. Và ngay cả khi tôi nhắm mắt lại thì những từ này cũng cứ găm vào đầu tôi, từng chữ, từng chữ một, như những chiếc đinh đóng thật mạnh vào hai bên thái dương, những chiếc đinh mà không bao giờ tôi có thể quên được ……..“KHI ĐỜI CHAO ĐẢO BẠN LÀM GÌ????”

28 tuổi, những chao đảo của cuộc đời tôi đã trải qua không phải là ít. Đã có những thời điểm tôi mông lung về cuộc đời và cả con người của mình. Đỗ đại học với tấm bằng giỏi nhưng tôi ở nhà gần 1 năm để đợi chờ xin việc. Chuyên ngành tôi học là sư phạm địa lý, đi đến bất cứ trường cấp 3 nào xin người ta cũng rất hài lòng với năng lực và tấm bằng của tôi, nhưng tôi lại k nhận lại được một lời hồi đáp nào về việc đi làm tại trường cả. [Sau này tôi mới rõ bố tôi là người khước từ tất cả lời đề nghị vì ông muốn tôi chờ đợi một chỗ làm mà ông đã cất công đi lại nhiều lần để xin cho tôi] Tại thời điểm đó, tôi mông lung về mình, mông lung về cuộc đời mình. Tôi ngại phải gặp các bạn tôi, ngại phải nghe thấy lời các bạn nói dạy học sinh như thế nào, soạn bài ra sao, sở tới kiểm tra như thế nào và bị những giáo viên cũ ở tổ nhận xét ra sao. Tôi ngại nhìn thấy những gương mặt, dù tỏ ra rất bất bình nhưng cũng k kém phần vui vẻ khi có được những cơ hội đầu tiên để đứng lớp. Vậy nên, Có những hôm ở nhà từ sáng đến chiều, từ chiều tới tối, tôi ngồi cắm mặt vào game máy tính. Click click, cứ click chuột là thắng, cứ click chuột là sẽ qua…….. Và cũng có những hôm, tôi lao ra đường, tìm bất cứ một nơi nào đề biển “TUYỂN NGƯỜI LÀM” để lao vào hỏi việc.

TÍnh sĩ diện cao của một con bé cầm tấm bằng giỏi trong tay, bảo vệ luận văn vào tốp những hàng điểm cao nhất, vậy mà, ở nhà, và nhìn những đứa bạn lần lượt có việc để đi làm, tôi hăm hở đi tìm MỘT THỨ ĐỂ LÀM cho mình. Tôi hiểu rõ nhất cái cảm giác  KHI BỊ ĐẨY VÀO BƯỚC ĐƯỜNG CÙNG, NGƯỜI TA MUỐN GÌ và SẼ LÀM GÌ. Tôi đã làm đủ nghề trong 1 năm đó, từ đi bán hàng đa cấp – Oriframe, đi bán Socola, kẹo ngày valentine, đi trông hàng sản xuất trang sức handmade, mở lớp dạy tiếng anh tại nhà cho trẻ con, đi học trang điểm và chuẩn bị mở cửa hàng trang điểm, áo cưới cùng đứa bạn thân ……..v…v…… Lúc này, khi nhìn lại tất cả, từng viêc từng việc một, tôi thấy tự hào vì mình đã từng làm những điều đó. Một cách hào hứng, đầy nhiệt huyết, đầy ham muốn, và cũng đầy quyết tâm. TÔI ĐÃ QUYẾT TÂM ĐI TÌM CHỖ ĐỨNG CHO MÌNH.

Tôi cám ơn quyết tâm đó, vì nhờ nó mà tôi hiểu được việc trở thành một người DẪN DẮT, một người thầy, một người giúp đỡ hỗ trợ người khác có ý nghĩa với tôi như thế nào, bởi vì cho dù làm đủ mọi nghề, tôi vẫn có một cái kỳ duyên nào đó với nghề đào tạo. Măc dù mới làm và thời gian tham gia rất ít, tôi vân có cơ hội trở thành trainer cho những nhóm người nhỏ về cách thức, phương pháp bán hàng trong nhóm Oriframe của tôi. Nhờ nó, mà tôi biết đến cái cảm xúc VUI MỪNG TỚI THÓT TIM khi đi nhận quyết định ở lại trường Đại Học mà tôi từng học, trở thành một giảng viên.

Trở thành một giảng viên ưu tú – Đó là tên mục tiêu của tôi khi tham gia khóa học HẠNH PHÚC ĐỂ THÀNH CÔNG vào tháng 8 năm ngoái. 2011. Một cách rất tự nhiên, khi ở lại trường Đại Học, chứng kiến những điều sinh viên tôi thiếu và tôi đã từng thiếu, tôi cảm giác đau đớn lắm. Tuổi xuân và những ngày tháng đẹp đẽ nhất của đời người, họ học tại đây, họ hầu như chẳng có một kỹ năng sống nào cả, ngay đến những quyển sách chuyên ngành, họ còn phải đi photo lại từ giảng viên. Họ còn k biết đến internet, trong khi đã hàng chục thậm chí hàng trăm năm rồi – với những nước phương tây, internet là điều tất yếu với rất nhiều người. Họ không có cơ hội nhìn thấy và biết đến SỰ TỒN TẠI CỦA NHỮNG ĐIỀU MỚI MẺ. Đó là động lực cho tôi. Tôi cứ tưởng động lực đó là từ việc tôi bắt buộc phải dạy cho họ một cách tốt nhất những điều tôi biết, và tôi cần phải là người tốt nhất trong những người tốt nhất. Coach của tôi trong khóa học, sau khi tôi vừa giúp đỡ các bạn bè của mình, và ngồi yên thở dốc, đã nói với tôi một câu mà tới giờ tôi vẫn còn nhớ mãi: “Những người nguyên tắc thường nghĩ làm một điều gì đó bởi vì họ PHẢI làm vậy và CẦN PHẢI ĐẠT ĐƯỢC điều đó chứ không phải họ MUỐN vậy. Chị có thực sự MUỐN điều đó hay là không”????  Sau này, tôi mới hiểu, đó là vì TÔI KHAO KHÁT MUỐN ĐƯỢC GIÚP ĐỠ NGƯỜI KHÁC. Tôi không thể chịu đựng được khi biết mình có thể giúp một điều gì đó cho người khác mà tôi lại không làm. Cái cảm giác biết là người khác đang cần một điều gì đó và mình có thể làm nó lúc nào cũng là điều duy nhất khiến tôi nghĩ tới khi băn khoăn bất cứ một việc gì. Nó như một thứ bản năng sẵn có trong tôi. Và vì thế, tất cả những gì tôi nhớ lại sau trải nghiệm đó là “Cô ơi, chúng em đang đợi cô, cô ơi cô, chúng em đợi cô”. Là những ánh mắt của học viên, những gương mặt, những ánh mắt to tròn, sáng trong như những viên ngọc nhìn vào tôi như chờ đợi, hướng về tôi như mong ngóng một điều gì. Chạm tới mục tiêu, giai điệu của The Power Of One vang lên khắp khu vực trải nghiệm và bao trùm lên tôi, từng lời, từng chữ………..

“Life can be a challenge
Life can seem impossible
It’s never easy
When so much
Is on the line
 
But you can make a difference
With courage
You can set things right
A gift to dream
And make dreams real
Is yours and mine
 
————————————

Có người đã từng hỏi tôi, đi quá nhiều khóa học như vậy, có lúc nào chán nản, mất cảm xúc. Có. Có những thời điểm tôi không nghĩ mình còn là bản thân mình trong những trải nghiệm nữa, tôi trơ lì với các điệu nhạc, trơ lỳ với không gian và âm thanh. Nhưng tôi chưa bao giờ nguôi HÁT TRONG TIM những lời của THe Power of one – Từng lời, như một sức mạnh vô hình, như một cái neo cực kỳ mạnh mẽ, cứ vang lên trong đầu tôi.

The power of one
Begins with believing
It starts in the heart
Then flows through the soul
And changes the world
Imagine how life will be
When we stand in unity
Each of us holds the key
To the power of one”

Là một huấn luyện viên 135 ngày coach, tôi hiểu rằng dù ta có muốn giúp đến thế nào, thì mong muốn của người đó vẫn là quan trọng nhất. Có một lúc nào đó, bạn sẽ bỗng nhiên hiểu ra rằng “Có thể bạn mong muốn giúp đỡ người khác, nhưng không phải lúc nào người khác cũng sẵn sàng với điều đó”. Và cách giúp người khác tốt nhất, để họ tiếp nhận và hiểu nó là cách “làm gương”. Hãy lấy chính cuộc sống của mình, lấy chính những điều mình làm đươc, lấy chính những nỗ lực của mình để giúp người khác. Đôi khi không là những lời nói được chau chuốt và căn chỉnh từng từ ngữ, không phải là những kĩ thuật được rèn dũa và luyện tập nhiều ngày. CHỉ đơn giản là nỗ lưc cho mục tiêu của cá nhân mình, nỗ lực cho chính những gì mà mình đang làm và đang trải qua.

Còn 9 ngày nữa. Tôi ước quay trở lại không khí ấy thật nhanh, tôi ước mình có thể giúp những người đồng đội của tôi hiểu được những điều không phải LỜI NÓI NÀO, HÀNH ĐỘNG NÀO cũng có thể diễn đạt được như tôi đã từng trải nghiệm. Có những điều chỉ khi trải nghiệm thấy bạn mới biết được nó giá trị như thế nào.
 
HÃY COACH NHƯ THỂ ĐÂY LÀ NGÀY CUỐI CÙNG ĐƯỢC COACH.

Bạn có mặt trong khóa học HẠNH PHÚC ĐỂ THÀNH CÔNG – ngày 12, 13 tháng 1 sắp tới không???

313316_10150389358106293_741535501_n