Cô ấy đi qua đường, nhìn sang phía bên kia và nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc, dù đã khác rất nhiều sau 16 năm. Bỗng chốc hình ảnh cậu bạn ngồi bên hồi lớp 7 hiện ra. Câu ấy đứng phắt dậy ngay trong lúc cô ấy chẳng kịp suy nghĩ mà giữ lại. Đứng quay hẳn người xuống phía dưới và quát lên với 2 đứa con gái bàn dưới lúc đó đang mải mê nói xấu cô ấy. 😀 – Trong tất cả những lúc nhí nhố, nghịch ngợm, chơi bời và vớ vẩn của một cậu con trai lớp 7 thì đó là khoảnh khắc mà cô ấy nhớ nhất. =))))))))) bạn Trần Dũng Tráng ơi. Tớ nhớ bạn vô cùng. :3
Cô ấy len lỏi trong đám đông trung tâm ngoại ngữ cố tìm đường thoát ra ngoài và chợt nghe tiếng chạm nhẹ gọi tên mình. Cậu bạn thật ra “chả chút liên quan” học cấp 2 trường khác. Cái thời lần đầu tiên cô ấy bị rủ đi chơi sau tiết 3 để lén lút sang trường cậu ấy chỉ để nhìn cậu ấy lững thững dắt xe và đạp xe về nhà, chiều lòng cô bạn, cô ấy nghe hết tuốt tuồn tuột những thứ kì dị, những tâm sự của cô bạn kia về cậu ấy. :)))))) Điều kì lạ khiến cô ấy k thể giải thik nổi là tại sao cậu ấy nhớ tên mình, sau chừng ấy năm??????? WHY? Thậm chí còn gọi lại hỏi han nồng nhiệt như thân nhau từ đời thủa nào. @.@ [Cô ấy k tin là có một vùng kí ức lại bị mình lãng quên tới độ lú lẫn k hiểu chuyện gì đang xảy ra] 🙂

Cô ấy đứng bên đường đợi bạn mua hàng. Chợt lóe mắt ví chiếc xe máy đi quá sát lề đường. 🙂 Chút lóe sáng tắt trong giây lát đủ để nhìn thấy đầu xe màu đen và thân xe jupiter màu xanh chuối. Một luồng điện khẽ xẹt qua sống lưng. Và đúng như những gì cô ấy nghĩ. Người ngồi trên xe là người đã từng nói với cô 10 năm trước “Em sẽ không tìm được ai yêu em hơn anh”. Người đó chắc chắn k nhìn thấy cô sau lớp đèn xe. Cô cũng k hiểu sao cho tới giờ phút ấy cô hoàn toàn quên khuôn mặt của ng đó và cái cô nhớ được lại là cái đầu xe jupiter màu đen và biển số xe. =)))))))))) Thế nên cô đơn giản là nhìn theo và mỉm cười. 😀
Cô ấy đi dọc con đường đẹp nhất Hải Phòng. Bất chợt gặp những bàn ghế nhựa lô xô bên vỉa hè. Hình ảnh cô ấy nhớ nhất lại là 1 túi bim bim phô mai to đùng – tới 2 chục gói =))))))) đặt ở giữa 2 người. 😀 Cái trò cô ấy nói “em đã từng ước ai tặng em cả 1 nhà bim bim phô mai thì em sẽ yêu người ấy luôn k suy nghĩ” :))))))) Cái cô ấy nhớ nhất là từng chi tiết thiết kế của gói bim bim cách đây 7 năm khác hẳn bây giờ. Bé hơn, gọn hơn, xinh xinh. mà giá cũng rẻ bèo. 😀
Cô ấy nhớ vị trí giữa 3 cây thông hình tam giác lưng chừng đồi trên khu 1 Đồ Sơn. Dưới lớp đất là 2 lá thư của 2 người trẻ bọc trong chiếc hộp nhựa của chiếc kèn Armonika. Chưa tới hạn 10 năm. Nhưng có lẽ cô ấy cần tới đó lấy lại những miền kí ức. 1 lá thư cô ấy chưa hề đọc.

Cô ấy nhìn vào tivi của một ngôi nhà mặt đường. 😀 Điều cô ấy nhớ nhất lại là hình ảnh của một chương trình discovery thế giới động vật nói về một con ruồi Châu Mỹ hay ăn phân trên các cánh đồng cỏ. Cái cách nó bay, cái cách nó kiếm thức ăn. Chương trình cô ấy đã được xem trong lần đầu tiên tới nhà một người. 😀 Và đó có lẽ là lý do cô ấy không bao giờ muốn tới nhà người ấy nữa để cầu cạnh hay xin xỏ một việc gì mà cô ấy đáng ra đương nhiên phải có được. 😀 Và bởi vì quyết định đó, cô ấy đã đi qua 4 năm sóng gió và nhiều nước mắt. 😀
Cô ấy đi qua một cửa hàng áo cưới. Và điều cô ấy nhớ nhất lại là hình ảnh một đôi đồng tính xúng xính áo quần và trang điểm lên studio chụp ảnh cưới. Cô ấy nhớ cả cái vị mặn mà cô ấy cảm nhận được trên giọt nước mắt lăn dài của ng “con gái”.
…………
Quá nhiều thứ nhỏ li ti. Quá nhiều thứ bộn bề trong chiếc hộp có tên là quá khứ.
Cô ấy mang ra thổi một hơi dài bụi bay mờ mắt.
Mang những mảnh kí ức tung ra ngoài hành lang cửa sổ.
Gió mùa thu Hà Nội sẽ cuốn đi thật nhanh
phải không???

Bất cứ người nào bạn gặp cũng đúng là người mà bạn cần gặp
Bất cứ điều gì xảy thì đó chính là điều nên xảy ra
Trong mỗi khoảnh khắc, mọi sự đều bắt đầu vào đúng thời điểm
Những gì đã qua, cho qua