Tác hại của việc yêu quá lâu rồi lại chia tay là: đi đến đâu cũng thấy bóng dáng của kỉ niệm, một quán cafe tưởng chừng như không bao giờ quay lại, hí hoáy thế nào lại được có ng dẫn tới đây. Cứ ngẩn ngơ nhìn vào phía không người ấy, nơi chiếc bàn mây và cái ghế cũ, trước mắt là khoảng không trống rỗng mà trong lòng gợn lên những hình ảnh dường như quen lắm. Ngay đến cả cái nhíu mày cũng bất chợt bật ra khỏi tâm trí.
Trời ơi, thì ra kỉ niệm là một lũ bất nhân, chúng trốn chạy trong đầu ta đâu đó và chỉ chờ cho tới ngày chất xúc tác bên ngoài ập đến là chúng kéo ra lũ lượt.
Chúng tha hồ làm tổ trong suy nghĩ của ta khi dư âm thực sự của hơi ấm đã bay đi từ rất rất lâu rồi.
Làm thế nào hốt chúng đi bây giờ? Chủ nhân tự hỏi lòng. Chúng đông quá? Như lũ kiến vàng kiến đen nhỏ liti cứ cắn cắn vào mỗi milimet của não bộ. Thứ vi rút chết tiệt tự sinh từ chính chủ thể nên không có cách gì có thể gỡ bỏ.
Ôi. Vì không thể gỡ bỏ chúng, nên đành đợi cho đợt oanh tạc của chúng ngưng lại. Chúng cứ lấn tới, và ta cứ trơ ra. Đây. Tao cũng chỉ có thế này thôi, từng ấy thôi. Tấn công đi, và lùi xa đi…….
Chẳng biết lũ chúng nó có hiểu không nhưng thấy lòng nhẹ bớt…..
Mai là một ngày mới rồi, chỉ có điều ngày hôm qua nối ngày mai bởi đêm trắng. Ở lưng chừng góc khuất của thời gian. Cứ cho tôi một lí do để nhớ, cứ cho tôi một lí do để ngưng lại, chịu đựng sự oanh tạc của lũ kỉ niệm. Dù chúng có bất nhân, thì âu cũng là những thứ đã từng đi qua.
……….. Chúng ta trải qua những năm tháng của cuộc đời mình lần đầu tiên không một chút suy tư về thời gian, vội vã bước đi trong hồ hởi. Chỉ tới khi vấp ngã, đau, khi bất chợt bị cuộc sống tát cho một cái mạnh như trời giáng vào má, mới bắt đầu tỉnh ngộ.
Và bắt đầu từ đó, TỈNH hay MƠ là lựa chọn của mỗi người.
Chào chủ nhật – Chào tháng 12.

532100_1432851610263320_115021469_n