Tôi thực sự chưa bao giờ nghĩ một khóa học Tôi Tài Giỏi teen hoặc thiếu niên sẽ làm mình cảm thấy thỏa mãn. Đối với tôi, những đứa trẻ con dưới 12 tuổi luôn có một cái gì đó rất KHÓ để đồng điệu, rất KHÓ để chia sẻ theo một cách sâu sắc. Khóa học có thể sẽ trôi qua rất VUI CHƠI và GIÁ TRỊ. 🙂
Nhưng tôi bắt đầu tin mình đã nhầm vào chủ nhật ngày 13.10 ………….
Tới khóa học vào buổi chiều và chưa hề quen thân với bất kì một học viên nào. Tôi được giao nhiệm vụ quan sát coaching giúp hai bạn coach nhóm 1. Ngồi yên lặng trên sân khấu, tôi thả mình theo dòng nhạc và kiên nhẫn quan sát những cảm xúc trên gương mặt từng người trong căn phòng màu đỏ. Và có 1 người đã phá vỡ dòng suy tư đó của tôi.
Hoàng Anh – 10 tuổi – Cậu bé cao gần bằng tôi tiến tới ngồi phịch xuống bên cạnh tôi.
HA: Chị là coach mới à?
Tôi: Đúng rồi em *cười thân thiện*
HA: Chị đã bao giờ làm trải nghiệm này chưa?
Tôi: Rồi em, chị học KH này rồi mà. *Cười*
HA: Em thấy sợ lắm c ạ. Nhỡ không làm được thì sao? Có đau tay không ạ?
Tôi: Đó là 1 thử thách về mặt tinh thần thôi em à. Cứ thử đi. Đau thì sao nào? Em là con trai cơ mà? *Có đôi chút thách thức cậu bé*
HA: dạ vâng. ^^
—-
Và không hiểu theo một cơ duyên nào đó, tôi trở thành người trợ giúp cho bé ở chính trải nghiệm đó.
Tôi: Hoàng Anh làm được không em? Đây là những gì ở trước mặt em, những gì cản trở em, và em là người vượt qua nó chứ không phải ai khác. Các bạn có thể ở bên em ngày hôm nay để động viên em, nhưng khi thật sự ra khỏi cánh cửa của KH kia, các bạn có còn mãi ở đó hay là không? Và ai? Ai là người sẽ cùng em vượt qua tất cả những khó khăn này?
HA: Bản thân em ạ. *mắt ướt :(*
Tôi: Đúng. Và em chỉ cần biết cách mà thôi. *chỉ cho cậu bé cách thức*
HA: Woww…… EM hiểu rồi.
…… Tiếng cổ vũ, tiếng vút đi của gió, tiếng lực của cậu bé đập vào tim tôi, một lần, hai lần,…… Rạn vỡ.
HA reo lên sung sướng, nhẩy cẫng lên: Em làm được r, em làm được r.
Và tôi chưa từng thấy một học viên 10 tuổi nào ôm tôi mạnh và chặt đến thế. Cậu bé ôm tôi thật lâu thật lâu và luôn luôn nhắc đi nhắc lại: EM LÀM ĐƯỢC. EM LÀM ĐƯỢC RỒI. EM LÀM ĐƯỢC RỒI……
Kéo tôi ra một góc phòng, cậu bé vẫn ôm chặt lấy tôi: Đó có phải là cách mà chị đã vượt qua nó không? – Đúng rồi em ạ. – *HA nhìn tôi trìu mến* – Chị giỏi lắm. – Em cũng làm được chị ơi. Em sẽ phá vỡ tất cả những thứ này, trong thời gian rất nhanh chị ạ. THật nhanh và thật mạnh, như lúc vừa rồi. THẬT ĐÓ CHỊ.
ÁNh mắt đó, lời nói đó, âm thanh đó bất chợt găm vào đầu tôi thật mạnh.
Bao nhiêu người lớn có thể thể hiện điều đó một cách chắc nịch và kiên quyết như cậu bé của tôi?
Bao nhiêu người lớn có thể ôm chặt hai tấm gỗ viết nên những điều cản trở mình trân trọng và kiên tâm như Hoàng Anh.
Và bao nhiêu người lớn có thể thấu hiểu được những việc mình cần phải làm như em?
Chúng ta trải qua những năm tháng của cuộc đời mình lần đầu tiên không một chút suy tư về thời gian, vội vã bước đi trong hồ hởi. Chỉ tới khi vấp ngã, đau, khi bất chợt bị cuộc sống tát cho một cái mạnh như trời giáng vào má, mới bắt đầu tỉnh ngộ. Tôi không rõ bao nhiêu trong số những người chịu đựng những vấp ngã đó đứng dậy được và vẫn giữ ánh mắt, âm thanh, sự chắc nịch và kiên quyết như Hoàng Anh của tôi. Và thú thực tôi cũng không chắc sau những vấp ngã như thế, chính Hoàng Anh có còn đủ mạnh mẽ để ôm chặt tôi như vậy, nói với tôi rằng em sẽ làm được, em sẽ đứng dậy và phá bỏ thật nhanh những gì vẫn còn đang cản trở em khi ấy. Nhưng tôi biết, có những người không còn hồn nhiên như em tôi nữa, không còn mở lòng ra như em tôi nữa.
Có đôi lúc trong cuộc sống này, bạn mệt mỏi với những yêu thương?
Có đôi lúc bạn dừng lại
Có đôi lúc bạn cho phép mình quên đi những gì thực sự quan trọng nhất với mình trong cuộc sống này.
Những lúc như thế, có 1 lựa chọn dành cho bạn – cho phép mình trở lại thành đứa trẻ 10 tuổi, đơn giản là chấp nhận cảm giác đau vì nó vốn là như thế, chấp nhận cảm giác buồn bã và thất bại vì nó đã từng xảy ra…. và đứng dậy, bước tiếp, giơ bàn tay của mình lên, bằng tất cả sức lực và nội lực của con tim và khối óc thật nhanh, thật mạnh và thật quyết liệt phá vỡ những rào cản đang xiềng xích lại dưới chân mình. Và rồi, 1 lần thôi, bạn lại trải nghiệm cái cảm giác chiến thắng tuyệt vời như thế nào bằng chính tình yêu và con tim mình.
Tôi: Tại sao năm lớp 5 em đã từng lên nhóm 2 rồi lại xuống nhóm 3
HA: bởi vì từ năm lớp 5 bố em không còn quan tâm em nữa, bố em không nói chuyện với em nhiều như trước, bố lúc nào cũng chỉ ở trong phòng làm việc của bố thôi.
Tôi: Em có tin rằng, mặc dù bố hành động như vậy, bố vẫn yêu thương em không?
HA: có. Em tin
Tôi: Tại sao tin?
HA: Vì bố vẫn nuôi em.
Tôi: Có phải em đang trông chờ vào sự giúp đỡ của bố, và chỉ nhờ bố thì em mới học tốt, còn nếu không thì sao?
HA: Không phải thế. vì em đã cố gắng rất nhiều để học tốt lên. Năm lớp 4, em học dốt, bố đã quan tâm em, bố hướng dẫn cho em. Nên năm lớp 5 em càng cần phải cố gắng nhiều hơn nữa.
Tôi: Vậy….. Em có tin là bố em bây giờ cũng đang cần sự giúp đỡ của em, để bố đạt được “điểm cao hơn trong cuộc sống và trong công việc, tình cảm của bố” hay là không? Người lớn cũng sẽ có những lỗi lầm, cũng như em đã từng làm cho bố em rất buồn vì nhiều lỗi của em. Bố cũng cần em tha thứ. Bố cũng cần em giúp đỡ. Em có giúp bố hay là không? Em có tin là bố em vẫn còn yêu thương em rất nhiều hay là không?
HA: ……..
Tôi: Sao?
HA: em tin ah
Tôi: Và bởi vì bố đã từng giúp đỡ em rất nhiều, em nghĩ mình có nên giúp đỡ bố trong lúc này không?
HA: có ạ
Tôi: giúp bằng cách nào?
HA: em sẽ nói chuyện với bố nhiều hơn, em sẽ hỏi han bố khi bố đi làm về, em sẽ ngoan, em sẽ học giỏi để không phụ lòng bố.
Tôi: Thế còn mẹ em thì sao? Mẹ ở nơi khác rồi, mẹ nói em hãy trả lời mọi ng rằng “em sinh ra từ lòng đất”. Em có hận mẹ em không?
HA: Không ạ
Tôi: Tại sao
HA: bởi vì……… *cậu bé của tôi đang khóc*
Bởi vì……
Đó là mẹ của em …..
Và tôi cũng khóc.
Có bao nhiêu người lớn hiểu được điều một đứa trẻ 10 tuổi đã từng hiểu. Có bao nhiêu người lớn hiểu rằng, dù cuộc đời, bạn bè, hay chính những người thương yêu nhất của mình có thể đã làm mình đau, nhưng dù sao vẫn cứ tha thứ cho họ, yêu thương họ, bởi một điều đơn giản: Họ cũng có những lỗi lầm, và họ cũng cần được yêu thương.
Và việc của MỖI chúng ta, đơn giản là YÊU THƯƠNG NHIỀU HƠN CHÚT NỮA, CHO NHIỀU HƠN CHÚT NỮA, tha thứ nhiều hơn chút nữa. Khi đó, tất cả chuỗi nối tiếp của cảm xúc tiêu cực sẽ dừng lại. Và bởi vì có một người đứng lên, nhìn nhận, và yêu thương nhiều hơn, tôi tin chắc rằng bố và mẹ cậu bé cũng sẽ đứng lại, nhìn vào con của mình mà tự vấn lương tâm, soi lại những cảm xúc và những điều mình làm.
Ai cũng có lúc lỗi lầm. Quan trọng là chúng ta đứng lên như thế nào sau mỗi lần vấp ngã. Và nếu những yêu thương đang vụt bay khỏi tầm với của bạn, thì đó chính là lúc bạn biết rằng BẠN CHÍNH LÀ YÊU THƯƠNG. ❤