Ngay trong lúc ở tại đỉnh cao của sự đồng điệu, tôi đã mơ hồ nán lại vài giây cho những nỗi buồn k thể gọi thành tên. Và rồi rất lâu sau đó, khi tất cả đã gần như ngã ngũ, tôi mới có dịp hiểu được lý do nào nỗi buồn ấy lại xuất hiện. Thì ra trong thời khắc mà trái tim bắt đầu bước cao hơn ý thức, tiềm thức vẫn dạy cho tôi một cái tát nhẹ nhàng, bắt tôi trở về nơi tôi đang đứng, dạy cho tôi biết ngụp xuống chậu nước lạnh và vuốt hết cái giá rét trên mặt đi.
Chợt thấy sự nông cạn bị dốc ngược về phía trước, chẳng đủ chỗ cho một vòng tay.
Tôi hay số phận đang đổ tội cho nhau về những dự cảm? Hay đơn giản chỉ là những va quệt vô phương hướng của những người qua đường?
Chúng ta đủ yếu mềm để nán lại hay đủ hững hờ để mãi mãi không còn nhau? Tôi không trả lời được, nên những kí ức cứ mãi loay hoay tìm nơi gọi về.
Ta nên gọi nhau bằng tiếng nấc và những giọt sẻ chia vẫn ngừng lại lưng chừng đủ cho ngày nắng thật xanh và mùa đông thật vàng chanh.
Cuối cùng của một yêu thương, đừng ngoảnh lại nhìn thấy nhau như cũ.
Mấy ai yêu một lần rồi thôi?

12670602_1701297496752062_4460179083023614783_n