3 năm rồi muốn đi học, nộp đơn khắp nơi rồi cuối cùng cũng có chỗ có thể nhận, có thể học. Biết là một bước ngoặt thật lớn, thật lớn, nhưng nếu không bắt đầu thì làm sao có được n điều như mong muốn?
…. Và thế là tôi xa Hà Nội, đơn giản như lần tôi đến với thủ đô xinh đẹp này.
4 năm quả là một chặng đường khá dài. Tôi thường nhủ: cuộc đời con ng có lúc thăng lúc trầm, mỗi giai đoạn tôi lại bắt mình đứng ra một góc và nhìn lại mình đã làm được gì và đà có những bài học j sau sai lầm, đổ vỡ.
… Tôi cám ơn những ngày làm việc ở Đhhp để tôi hiểu tôi cần thoát ra, cần bật lên sức ì của bản thân ntn. Những năm tháng giảng viên cho tôi niềm tin và khát vọng, khát vọng ra đi và khát vọng cho một ngày thực sự đc trở về
…. Tôi cám ơn những năm tháng yêu thật nhiều và chia tay trong đúng những nút thắt của cuộc đời, lúc tôi hầu như k còn j cả, sự dao động, dự mông lung và niềm tin gãy cánh nhưng không một ai ở bên, để tôi biết nghiêm túc nhìn lại mình, nghiêm túc trách mắng bản thân và nghiêm túc đứng lên vì bản thân.
…. Tôi cám ơn những khách hàng” đầu tiên của tôi, theo đúng nghĩa đen, tôi lao vào một lĩnh vực mới và tự cho mình cái quyền “chỉ cần tận tâm, chỉ cần chân thành, chỉ cần hết mình…” Và thế là biết bao nhiêu vấp ngã xảy đến, mỗi khách hàng thất bại, mỗi một ng tôi k thể life coach, tôi biết mình đang mắc kẹt ở đâu. Dù sao, cũng thật mừng rằng sau những mắc kẹt đó, họ đã vươn xa, xa hơn cả n gì tôi tưởng tượng. Tôi chưa bao giờ muốn mọi ng yêu thương mình bằng những thứ tình cảm ngọt nhạt cho phải lẽ hoặc quá yêu thương theo một cách nào đó, với tôi, họ thành công vượt qua chính bản thân mình, vậy là đủ. Thật đủ!
Còn tôi, thất bại chỉ cho tôi biết m ở nơi đâu và cần có gì để bước thêm bước nữa. Càng đi tôi càng hiểu tôi thiếu gì và cần gì.
🙂 cám ơn. Thật nhiều!
…. Tôi cảm ơn những chân thành, những tin tưởng mà nhiều người dành cho tôi, và càng cảm ơn bản thân khi mỗi lựa chọn có cân nhắc tôi làm, tôi nghĩ con người trưởng thành khi tự có một độ chín nhất định, giống như quả cây trong vườn, chín ép hay chín bằng một thứ thuốc kích thích trái mùa, cũng đều làm cho sp trở nên sống sượng và bình quân chủ nghĩa.
…. Tôi cám ơn tất cả những sai lầm của ngày hôm qua, những ngày phiêu lưu của tuổi trẻ. Có khát vọng, có đau khổ, có vấp ngã, có vinh quang.
Có lẽ giống như nhân vật dế mèn phiêu lưu kí, gian nan thử thách con người, cuộc phiêu lưu của tôi lại sắp bắt đầu những trang mới….
Những trang mà tôi đã chọn để đi tiếp….
…. Cám ơn cô giáo dạy vĂn cấp 2 của tôi, dù k phải cô giáo dạy chính, cô đã cho tôi được 2 điều – ngay từ khi tôi còn chưa ý thức về bản thân, – 2 điều đủ để hôm nay, tôi nhìn lại, và mỉm cười:
+ Cô đã tặng tôi một cuốn sổ trắng trong ngày snhat tuổi 14 và ghi lời chúc vào trang cuối cùng của cuốn sổ: chúc em đi đến cuối con đường! Everything will be ok in the end, if it’s not ok, it’s not the end
+ Cô đã từng kể cho tôi nghe những năm tháng cô đi bán bánh bao bánh cuốn, cơ cực trc khi trở thành giáo viên, những hình ảnh đó ghim vào đầu tôi một quá trình trải nghiệm và bề dày của con ng, cứ thử đi, cứ vấp ngã đi….
Cám ơn, vì tất cả! Cám ơn Phạm Tố Quyên!
Good luck, have a mazing journey to a wonderland!
và …. chào Hà Nội. 
Bước ngoặt