Là lần thứ 2 tôi được nếm cái vị lạnh rất riêng của Đà Lạt.

Lần đầu tiên là thời sinh viên, khăn gói quả mướp rong ruổi đoàn 42 đứa lớp chúng tôi đi dọc chiều dài hình chữ S, tới các điểm thực địa. Tôi vẫn nhớ cái cảm xúc vừa lạ lẫm, vừa háo hức tò mò, vừa xông xáo như lũ chim mới được tung cánh rời tổ mẹ. Biết bao nhiêu kỉ niệm đã ở lại nơi đây, nơi những con đường Đà Lạt ngày chớm thu, nơi chúng tôi đã từng dắt tay nhau đi qua thơ trẻ. Chúng tôi dành hàng giờ để gọi điện, chia sẻ, cười nói với người thân về một miền đất mới đặt chân tới vẻn vẹn có 1-2 ngày. Đà Lạt buồn man mác………

Lần thứ 2. – Tôi tin có một sự khác biệt. – 10 năm gặp lại Đà Lạt, tôi vẫn không khỏi mong chờ một tin nhắn “Em có lạnh không” – để tôi lại được trả lời rằng: “Đây là một Đà lạt rất khác”. 5 ngày nơi đây, gió, mưa và cái “nóng” đặc biệt trong những buổi tối muộn làm cho tôi sống lại những xúc cảm rất mênh mang và da diết.

Cảm xúc đưa tôi trở lại 2 năm từ những ngày đầu bước chân vào gia đình Coach – Chúng tôi k quen nhau từ trước. Đơn giản là chúng tôi tụ họp ở đây, chung một nhiệm vụ, chung 1 niềm tin, chung một nỗi nhớ nhà, chung một lòng yêu và chung một trái tim rất đỏ. Vậy đã đủ cho 5 ngày vượt qua mưa gió, vượt qua những thử thách của thời tiết để sống trọn vẹn với những tiếng cười vui vẻ, thỏa mãn một ngày mệt nhoài.

Tôi đã từng băn khoăn tự hỏi: liệu có đáng đánh đổi sức khỏe của học viên để cố công set up những thứ thách ngoài trời trong thời tiết thực sự mưa gió, lạnh, buốt – như Đà Lạt những ngày qua hay là không? Chúng tôi đoàn 12 người, 2 người đã chớm những dấu hiệu ngộ độc và mệt mỏi.

Tôi không rõ cái gì tạo nên động lực cho chúng tôi miệt mài khảo sát 2 lần và set up trải nghiệm hăng say trên Thung Lũng Tình Yêu đầy gió, mưa. Tất cả mọi người ở khu trải nghiệm đều nhìn chúng tôi với ánh mắt lộ rõ vẻ hiếu kì……… Và chính bản thân mỗi người chúng tôi cũng có lúc chợn gợn trong lòng những mối lo khó tả. Bão và gió thổi bay những cái ô, thổi bạt bóng những người mặc áo đen mang chữ “niềm tin mới – cuộc sống mới” sau lưng ướt đẫm. Khó khăn đang ở trước mặt. Tại sao không lựa chọn một con đường dễ dàng hơn. Và những câu hỏi cứ liên tiếp đưa ra – Có cách nào tốt hơn không

1380441_1422645114620282_1589485125_n

Có một điều tôi chắc chắn – những công sức ấy hoàn toàn xứng đáng. Nhìn học viên hăng say trải nghiệm, hăng say sống, hăng say chia sẻ, tôi mới ngỡ ra một điều rất giản đơn rằng: Động lực, kỉ luật bản thân – chỉ 3% thời gian trong cả một quá trình thôi – và đó chính là những lúc như thế này. Những lúc bạn mỏi lắm, mệt lắm và có QUÁ NHIỀU LÝ DO để bạn có thể buông xuôi: thời tiết, trách nhiệm, tình thương, sức khỏe, con người, ………… những lúc đó, nếu lựa chọn buông tay xuống, chắc chắn sẽ chẳng có điều kì diệu nào xảy ra, còn nếu lựa chọn vượt qua cái ngưỡng của những điều thường nhật, cầm tay nhau nhìn thẳng về hướng cuối con đường phía trước kia….. bạn sẽ không khỏi TỰ HÀO vì những gì mình đã giành lấy được. – Bằng cả cái tâm – trí óc – thể chất – và khát vọng của chính mình.

Cảm giác của tất cả chúng tôi sau 1 ngày mưa gió lăn lộn cùng học viên trên đồi thông Đà Lạt và một sự mãn nguyện không hề nhẹ. Có lẽ vì thế, mà Đà Lạt có rét, có lạnh, cũng LẠNH THEO CÁCH MÀ CHÚNG TÔI MUỐN.Một cách tự nhiên, 12 con người chúng tôi tới gần nhau hơn, da diết hơn, và thi vị hơn.

 “Tại sao chúng tôi phải giống người khác?”

993421_1422645187953608_1465127215_n

Tạm biệt Đà Lạt – Tạm biệt thành phố man mác buồn và se sắt cái lạnh – Tạm biệt những cảm giác của tuổi trẻ. Chúng ta sẽ còn gặp nhau……….. CHẮC CHẮN RỒI.

1380750_1422645204620273_1617408822_n

Ảnh: @Nguyễn Đỗ Phương Giao – Siêu đẹp