Tôi có không nhiều những cô bạn thân hồi phổ thông. Đếm trên đầu ngón tay chắc chưa đủ hết 1 bàn tay bên phải. Nhưng tôi tin chắc chắn vào 1 câu nói như thế này “bạn thân phổ thông là những người bạn lâu bền nhất“.
Mấy năm rồi k gặp lại, tôi vẫn có thể mày tao với các bạn, và nói thoải mái những điều mình nghĩ.
Tôi nhớ thời học cấp 3, ngồi cạnh cô bạn có tên Ngọc Anh bàn thứ 3 – hay thứ 4 gì đó, dãy phía trong, gần bàn cô giáo. Chúng tôi hí hoáy chuyện trò với nhau qua những trang giấy xiu xíu nhỏ nhỏ. 😀 Cô ấy đặt cho tôi cái biệt danh là “bột cá” bởi cái tội nhõng nhẽo và chèo kéo của tôi. :)))))) Có lúc hứng chí, hai đứa cùng nhau viết 1 bản cam kết, phần bên cô ấy viết những điều hứa sẽ k làm thì ngắn tủn vài ba dòng, phần bên tôi viết dài dằng dặc sang cả trang sau. :))))) Giá như còn giữ tờ giấy ấy. K biết tôi đã giữ được bao nhiêu phần trăm trong mấy dòng cam kết.
Những tờ giấy như thế, bây giờ người ta gọi là trò trẻ con bọ xít. 🙂
Tôi nhớ những năm cuối cấp là những năm lần đầu tiên xuất hiện chat, internet. tôi và 1 cô bạn suốt ngày rủ nhau ra quán ngồi. 6000/1 giờ. Chat chit. 😀 Cũng trêu đươc mấy anh trên mạng. Vài ba câu tán tỉnh, vài ba điều phải trái. Cứ nghĩ chẳng làm hại ai được. 🙂 Và trong mỗi chúng tôi, chẳng đứa nào tin vào một tình yêu qua mạng. Những thứ trên internet, ảo ảo, mờ mờ, và chỉ cần một nút delete là có thể xóa sạch.
Nhiều nhiều cái nhớ nữa, nhiều nhiều cái kỉ niệm mà giờ đây ngồi nghĩ lại, tôi cũng k hình dung ra được tại sao mình lại làm như thế. 😀 Chắc là vì tuổi trẻ, cứ thik, cứ muốn, là làm những gì mình nghĩ. Nó đơn giản và nhẹ nhàng như 1 với 1 chắc chắn phải là hai. Và 3 với 3 chắc chắn phải là 6.
Gặp lại
Sau hơn 10 năm kể từ cái thời học sinh nông nổi ấy. Tôi ngồi với cô bạn thân trong 1 quán xịn, phong cách nhẹ nhàng. Và những câu chuyện của chúng tôi lại xoay quanh những chủ đề rất khác. Cô ấy nói cô ấy thèm được như tôi, tự do, bay nhảy, được làm những gì mình thik. Còn tôi nói tôi thèm được như cô ấy, có 1 mái ấm gia đình, có 1.5 đứa con lúc nào cũng chào đón. Và thỉnh thoảng bạn bè lại nhận được những mẩu tin kí tự loằng ngoằng chẳng ăn nhập vào nhau, do bé Mimi nghịch ngợm táy máy điện thoại của mẹ.
Chúng ta thường ao ước những thứ chúng ta không có, và cảm thấy tù túng, chật vật với những thứ đang bao bọc xung quanh. Ở vào địa vị của người khác, xem ra chỉ nói thì dễ, làm thì khó lắm. Bởi vì chỉ cần xoay góc ghế sang một phía, nhìn bằng 1 con mắt khác (theo đúng nghĩa đen của nó) thì sự việc đã thay đổi. Không phải trắng thành đen mà đen thành trắng. Mà những màu nọ màu kia chắc sẽ khác nhau nhiều lắm đấy.
Ví như cho dù cô ấy có đang băn khoăn rất nhiều về việc có nên chuyển công tác hay là không, thì bên cạnh cô ấy ít nhất có một người chồng, để ôm khi mệt, để đưa đi làm lúc cô ấy ốm đau, có 1 đứa con nhõng nhẽo níu níu bàn tay xinh xinh khi đi làm về. Còn tôi, dù có đang tự do hết mức có thể, thì đôi lúc lại rất cần một bờ vai lạ lẫm, hay quen thuộc, đơn giản chỉ để tôi dựa vào nó, và có thể yên tâm ngủ thiếp đi một lúc., trước khi những thứ khác ập đến và tôi sẽ phải đón nhận – một mình. 😀
Dù sao, chúng tôi cũng đã lớn lên, từ thành phố này, từ những lời cô giảng trên lớp học trường Năng Khiếu Trần Phú ấy. Những ước mơ, những khát vọng thời thơ trẻ, có đứa đã chạm tới, có đứa còn đang loay hoay trên con đường của mình. Nhiều lúc bắt gặp những dòng stt của các bạn, tôi không khỏi nhoi nhói lòng. Thì ra, khi người ta lớn lên, có quá nhiều thứ ràng buộc xung quanh cũng là một cái nợ. Và người ta cho phép mình thôi cố gắng, thôi nỗ lực hết mình, còn vì nhiều thứ nữa. Vì sợ sự xáo trộn trong gia đình, bạn tôi không dám bước chân ra khỏi môi trường an toàn để tung mình ra với những gì mình đam mê thật sự. Và những lý do đó cứ xếp chồng, xếp chồng. Tới nỗi chỉ còn việc “bán than” là đơn giản nhất có thể làm, và sẽ lại như vậy hết ngày này qua ngày khác.
Thì ra, càng lớn lên, người ta lại càng cần cái suy nghĩ của tuổi trẻ, trong khi cơ thể, và cả những mối quan hệ xã hội xung quanh thì ngày một già đi. Nghịch lí vẫn mãi là nghịch lý nếu chúng ta không cho phép mình thử làm một điều gì khác ngoài những việc đã làm.
Và có thể, một ngày không xa, đi gặp 1 cô bạn khác, tôi lại lắng nghe những câu chuyện của họ, kiên nhẫn và chăm chú như một người tri kỉ. Họ sẽ có lựa chọn của mình. Chắc chắn rồi.
Cho dù đó là lựa chọn như thế nào đi chăng nữa, tôi cũng tin đó là điều họ muốn, vì họ còn có tất cả những điều quý giá nhất của cuộc sống, ngay gần bên. Đôi khi, BÌNH DỊ cũng là một mong ước của biết bao người.
