Mình hay bị cuốn hút bởi những thứ chi tiết. 3 tháng sống “chính thức” tại Sài Gòn, mình bị cuốn hút bởi nhiều thứ.
Một trong số đó là hai bố con trông xe ở Cali quận 4. Bắt đầu bằng một chi tiết nhỏ khi mình tới tập, lúc ra về tự dưng thấy xe đã được dắt ra sẵn, để chình ình ngoài cửa, chú trông xe bảo “xe của con đây phải không? Đưa thẻ xe đây rồi về luôn” :))) Mình thik những thứ quan tâm nho nhỏ như vậy. Mình nghĩ đó là vì chú thực sự nghĩ đến người khác. Vì thường đi tập buổi sáng mọi ng hay tất bật lắm, chạy vù xe đến chỗ làm ý mà. Tiết kiệm chút thời gian và cảm thấy được quan tâm, làm cho người ta cảm thấy được phục vụ xứng đáng. Mới đầu mình thấy lạ, và nghĩ chắc xe mình mang biển số Hải Phòng (15) nên chú ấy nhớ dai, giọng mình cũng miền Bắc, nên chắc chú ấy ấn tượng. Ai dè đâu mấy hôm sau, thấy chú ấy cũng dắt xe cho ng khác liên tục. Vào giờ cao điểm. Dường như chú nhớ được cơ số ng tập ở đây.
Mà mình, mới tập đc có 1 tháng chứ mấy. Thành ra mình thik Sài Gòn. Chẳng có ý gì nhưng sự thực thì mấy chú bảo vệ ở nhà cũ mình (Hn) thì khác lắm. Mình ở cả mấy năm trời, nhà tận tầng 7, có hôm về vất vả tự dắt xe lên cửa, vác theo hàng trăm thứ nhưng mà 2,3 ng đàn ông ngồi rung đùi xem phim truyền hình dài tập. Trả lời “việc của chú k phải dắt xe cho khách”.
Thật ra, cái tình người là cái quan trọng. Cái thái độ là cái đọng lại sâu trong tâm trí người khác. Nên vì thế, mình nhìn lại bản thân, và bắt đầu tập nhìn theo một góc khác. Tập hiểu trước khi thái độ, tập hỏi trước khi phán xét, tập làm trước khi lãnh đạo. Mình vẫn đang tập. Nên vẫn còn non lắm. Và mình vẫn bị cuốn hút bởi những thứ chi tiết. ^^
