Một buổi trưa, tại khóa học, mình vẫn nhớ như in cái cảm giác tình cờ giơ tay trái lên, thấy tay có vết, nghĩ ủa vừa nãy mình làm gì mà bị lấm lem, định bụng đầu giờ chiều việc đầu tiên là đi rửa tay. Cho tới lúc đưa bàn tay ra ánh sáng chói chang của chiều Sài Gòn, mới biết đó là những vết nám. Kỳ mãi không sạch được. Không mất đi.
Và dù cố tình không nghĩ đến, cái chuyện những vết nám bất ngờ cứ hiện lên trong đầu. Những vết nám. Ngày nào cũng soi gương, cũng tắm rửa, cũng nhìn vào tay, nhìn vào chân, thế mà bỗng nhiên một ngày, những vết nám hiện ra, như tất lẽ dĩ ngẫu nó đã từng ở đó. Hoảng thì cũng không phải, hoang mang cũng không, nhưng nghĩ thì chắc chắn là nghĩ.
Những vết nám – dấu hiệu của nhiều điều, cả ở bề ngoài, cũng như cả bên trong nữa.
Lúc tiêu cực, thì nhớ tới lời của chị làm đầu cho mình hồi tháng 8 chi đó, chị đó nói những vết nám tự nhiên xuất hiện, là dấu hiệu của stress, của những vấn đề to lớn, những biến động tâm lý nào đó lớn trong cuộc sống của em. Cứ để yên đó, 1, 2 năm ổn định rồi sẽ tự biến đi.
Lúc tích cực, thì nghĩ, ừ thì âu cũng là ….. “sự tiến hóa” của con người, tránh sao được. Buồn cũng làm gì? Ngồi đấy à? hay khóc? Buồn mãi rồi cũng chán cả cái nỗi buồn mà thôi……..

Vết nám, lại ở trên tay, nên hầu như lúc nào cũng nhìn thấy nó.
Rồi tự nhiên mấy hôm nay search nhiều hơn cái cụm từ “nhận con nuôi” và “thụ tinh nhân tạo”.
Chẳng sợ điều gì chỉ sợ mỗi thời gian.
Ngày mai vẫn đến đấy chứ? 12002255_1664785403736605_5402438091566856200_n