[….] – Mình vẫn còn nhớ như in cảm xúc lúc ngày cuối cùng của khóa học. Là khi từng người một mở những trang vẽ của mình ra, gói ghém những điều cuối cùng, và rồi tự đóng nó lại, từ từ, chậm chậm, trong đầu nghĩ về nó, thật nhiều, đóng tất cả lại từ phía bên trong……. Cái cảm giác mà có lúc mình đã nghĩ và muốn chạy trốn. Chỉ bởi vì chưa hề từng bao giờ dám làm như thế. – trải cảm xúc của mình ra với những người lạ – Và lại đóng nó lại với riêng mình.
Quyết định vẫn làm theo những gì cả lớp đều làm là một quyết định đúng đắn. Con người sống bao nhiêu trên cõi đời này cũng có đâu bằng những trải nghiệm. Mở ra để nhìn sâu vào bên trong mình, và rồi lại đóng lai, thật nhẹ nhàng.
Ngày hôm nay có đôi chút phức tạp, cảm giác trùng xuống, cảm giác chạy mọi thứ như một cỗ máy, cảm giác process trong đầu cứ chạy miệt mài như một chương trình và bỗng nhiên e ngại quá nhiều điều.
Mà cuối ngày có một niềm hi vọng, một cái gì đó vui vui, một cái gì đó cứ khiến mình phải suy nghĩ.
……………
Có những điều thấy vậy mà không phải vậy…. Không bao giờ là như vậy.
Phức tạp hóa chính mình là một điều tốt hay xấu? ^^
Tập trung vào cải thiện vấn đề chứ không phải tập trung vào con người.
Trước khi đóng máy lại thì lại là đề tài mà nhóm đang làm “RỐI LOẠN ÁM ẢNH CƯỠNG CHẾ” 🙂)
..
Tất cả chỉ là bắt đầu.
Thật luôn @.@

11225440_1689151377966674_6894326468976424408_n