Bữa cơm trưa nay có món cá nục. Đó là một thứ “kích hoạt” cảm xúc rất mạnh mẽ. Là vì CÁ NỤC đã theo mình suốt cả những năm tháng học sinh, những lần đầu tiên nấu ăn.
Những ngày hè hồi học cấp 2, mẹ giao nhiệm vụ sáng sớm phải ra ngõ, chọn cá nục tươi từ cô bán cá. Về nhà làm cá và rửa thật sạch, để ráo nước cho tới trưa mẹ đi làm về rán. 😀 Mùi cá tanh, mùi nước rửa chén bát, mùi cá rán, mùi dầu mỡ….. Đó là tất cả những gì mình có thể nhớ được về cá nục.
Cá nục, cũng là thứ yêu thương mà mình nhớ về mẹ. Những con cá rán, mẹ bắt bỏ cả da đi (vì da ăn sẽ đắng), rán giòn tan, và rất hao cơm. Mẹ còn bảo: “cố mà ăn cho hết nhé, không thương mẹ làm cơm à”. 🙂)
Cám ơn mẹ – những ngày thơ ấu, đã cho con được nhiều điều. Cá nục, chỉ là một trong những điều đó. – Ngày hôm nay, vì là ngày sinh nhật mẹ, xa mẹ hàng ngàn cây số rồi, và được ăn cá nục. Bỗng dưng khóe mắt cay cay. Chỉ là cay chút xíu thôi ạ…. Bởi vì ngày mai rồi sẽ khác. Khác thật đó mẹ. 🙂
…………..

12274235_1682808758600936_3484850425334875641_n