Stt bày tỏ quan điểm cá nhân về những chuyện cá nhân!
—- Bạn càng nghĩ về điều gì quá nhiều, thì điều đó có xu hướng sẽ ảnh hưởng tới bạn càng nhiều. Tiền là một ví dụ —-
Từ nhỏ, mình cám ơn ba mẹ đã cho mình một điều kiện sống tốt, mình ít phải nghĩ đến tiền, ít phải nghĩ đến chuyện bươn chải để lo cơm áo gạo, nước. Vả lại, thú thực là nhu cầu của mình cũng khá đơn giản. Mình không quá thèm muốn một thứ xa xỉ phẩm nào mà chỉ để dành để trang sức, chính thế nên mình nhàn.
Hồi sinh viên, mình đã đi làm thêm, thậm chí làm nhiều.
🙂 Hồi đó đã từng cùng các bạn nghĩ tới mở một trung tâm gia sư, đi quảng bá các lớp rồi mời người về dạy, mở lớp. Cũng đã trực tiếp đi gia sư các em ở mọi độ tuổi từ cấp 1 đến cấp 3, từ tiếng anh sang các môn văn hoá. Cái mình thấy là dù tiền không nhiều (100k- 120k/1 buổi gia sư) nhưng cái có được là những kinh nghiệm vô giá. Không đi gia sư từ sớm chắc đã không biết vất vả như thế nào với lứa tuổi teen nhiều cá tính, cũng chẳng biết ứng xử sao với một đứa nhà giàu suốt ngày bị ba mẹ bỏ rơi, lúc đầu còn ỷ thế có tiền, đòi nọ đòi chai đủ kiểu.
Tỷ phú Hồng Kong Li Ka Shing đã nói thế này:
Khi nghèo, hãy ném mình ra ngoài và để người khác vắt kiệt bạn, Khi giàu, hãy giữ gìn bản thân, đừng cho phép người khác lợi dụng bạn.
—–
Và bởi vì là sinh viên chúng ta chẳng giàu có gì, nên chuyện để ng khác vắt kiệt, để bản thân mình được lớn lên, chắc cũng là điều nên làm! Vắt kiệt ở đây có nghĩa đen mà cũng có nghĩa bóng, vắt kiệt trong ý thức, để biết mình có được gì, thấy được gì. Nó có thể k phải là cục tiền trên tay đi du lịch vài ngày là hết sạch sành sanh. Nó là một mớ những va chạm xã hội đủ để thui rèn con người, đủ để biết xã hội như thế nào và cần có thứ gì để thành công.
Sang một tí sau khi tốt nghiệp đại học thì mình có 1 năm chưa xin được việc. Lúc đó tự thấy mấy bạn làm oriflame, xin đi làm theo. Sau làm một thời gian mới biết là đa cấp, nhưng vẫn làm tiếp để lấy kinh nghiệm. Cũng lại tiền chẳng nhiều, nhưng học được sự chuyên nghiệp. Chuyên nghiệp và bài bản từ cái cách nói về một ngành kinh doanh có quá nhiều hiểu nhầm mà vẫn khiến người khác tin dùng.
🙂))) Từ hội thảo tới từng người.
Đi làm tới nữa là một loạt những nghề “chẳng đâu vào đâu” như: bán sô cô la, bán kẹo mút, bán hoa, bán bánh mì (đã từng đạp xe đạp đi rao bánh mì hồi năm lớp 10-11 j đó). Đã từng mở công ty (thiết kế website) hay bán đồ lót, bán vòng vèo trang sức.
Rồi đã từng làm giảng viên, đã từng làm công ty cả nhà nước và cả tư nhân.
Đủ cả.
Nhưng cái mình muốn nói ở đây là chưa bao giờ mình nghĩ đến tiền – tiền lương. Và cũng chưa bao giờ nghĩ đến thời gian và công sức. Mình chỉ nghĩ đến những điều đạt được, những mục tiêu trong những thời điểm đó. Và tập trung vào việc mình làm. Mình nghĩ, có 2 điều mà mình luôn luôn chắc chắn ở đây:
1. Mình chọn công ty trước chứ k phải công ty chọn mình, tức là niềm tin là điều cực kỳ quan trọng. Công ty phải có được những giá trị phù hợp với mình thì mình đã chọn cống hiến cho công ty.
2. Nếu mình làm tốt, người khác chắc chắn sẽ công nhận. Việc làm tốt nhất có thể là việc của mình, còn việc nhận ra điều đó hay không là việc của người khác.
Tiền chưa bao giờ là cái mà mình tập trung vào. Hồi làm giảng viên đại học, lương có khoảng 2,5 triệu một tháng. Cả năm sẽ có tiền thừa giờ tầm mấy triệu. Nhưng sáng vẫn có mặt lúc 6h30 (tiết 1) và về lúc 9h tối như thường. Hồi đó hoạt động đoàn nhiều, ham tham gia các câu lạc bộ nữa, quên cả thời gian.
Rồi khi đi làm ở ngoài nhà nước, có lần được gọi vào review, sếp hỏi em thấy lương em thế nào? (Lúc đó lương có 5tr) thì trả lời em thấy lương em nhiều. Em vẫn chưa làm được gì nhiều. Sau này mới biết sếp định tăng lương. Mình nói vậy xong sếp k tăng nữa luôn. Nhưng mà khi mình đi, sếp cũng mong mình ở lại, cũng có nhiều điều khác, có khi còn nhiều hơn cả lương, mà mãi sau này, mình nghĩ lại, mới thấy, mới học được, mới đọc ra.
Bây giờ cũng thế, những lúc được tăng lương, thấy mình càng phải cố gắng nhiều.
Mình chưa hề nghĩ đến lương, bởi vậy mà lúc nào mình cũng dư dả. Thật. Thật là lúc nào cần cũng có thể xoay được. Dù có 1k trong túi hay nhiều k trong túi.
Mình nghĩ, nếu cứ chăm chăm vào lương chắc mình đã không được như hôm nay và không phải mình ngày hôm nay. Tiền cũng tốt thật, vì nó cho mình làm được nhiều thứ, nó khiến cho cuộc sống của mình tốt hơn, nhưng nó nhất quyết không nên là mục tiêu hướng tới. Khi mà mình k nghĩ đến tiền thì chẳng bao giờ tiền làm phiền nhiễu đến mình đc nữa. Mình cứ làm đi, rồi sẽ có lúc!
Nói dông dài thế để kết luận ra điều này. Thật ra bạn cứ tập trung vào điều gì quá nhiều thì điều đó sẽ ảnh hưởng tới bạn quá nhiều. Nếu đi làm chỉ chăm chăm tới việc lương như thế nào, ít hay nhiều, đủ hay thiếu, trả vậy có công bằng không, thành ra đi làm chẳng lo làm, lo nghĩ ba cái chuyện đâu đâu tào lao thiệt hơn, rồi lại bị thôi việc, hoặc tự bản thân thấy k đáng, tự thôi. Rồi thì chẳng cái nào vào cái nào cả, nó là một vòng tròn k bao giờ kết. Bạn là sinh viên, bạn muốn có mấy năm như vậy? Mấy năm ra trường và mỗi năm một công ty? Công ty nào trả cao thì làm, công ty nào trả thấp thì đi. Vậy thì mọi thứ sẽ đúng như bạn nghĩ, chẳng có gì là lâu dài, và bạn sẽ chẳng bao giờ có được thành công thực sự và một nơi bạn thuộc về thực sự. Tiền có quý thật, và tiền đúng cũng cần trả phù hợp với cống hiến của mỗi người thật, nhưng niềm tin của bạn, con người bạn, giá trị của bạn quan trọng hơn nhiều.
—///—-
Ps một số chuyện là có những cuộc chiến chỉ người trong cuộc mới hiểu. Cuối cùng, ai là người ở lại? Ai là người chiến đấu đến cùng? 