Đó là thứ bánh trung thu đầu tiên mà mình rất rất thik. Còn nhớ trung thu nào đó, cái trung thu đầu tiên mà mình biết nhận thức là có những khoảng thời gian đường phố sẽ nhộn nhịp hơn, người người nhà nhà trên mặt đường sẽ trưng ra những rạp lớn, trong đó có đầy những tấm bánh vàng và hình vuông rất đẹp. Mình cũng nhận thức luôn là có những tấm bánh cũng màu vàng, nhưng nó không đơn điệu vuông tròn như những cái khác. Nó hình con cá.
Mặc dù chưa bao giờ thực sự ăn hết một cái bánh trung thu hình con cá nào. Vì thường nó rất to, to lắm lắm. Nhưng mình thik sở hữu một cái bánh trung thu hình con cá. Đôi khi chỉ đơn giản mang về để lên bàn học và ngắm. Ngắm đến khi bánh mốc meo rồi mới mở ra, đành ngậm ngùi vứt thùng rác…..
Bánh cá, còn gắn liền với một người bạn. Người hay đi bộ cùng mình tới trường tiểu học gần nhà. Hai đứa thường đi dọc con phố mà ngắm hàng nọ quán kia. Trung thu nào cũng vậy, hai đứa ngày nào cũng thik đứng thật lâu ở hàng bánh trung thu Đông Phương trên phố Cầu Đất, ngắm mãi chẳng muốn về.
Xong thi nhau bàn tán cái bánh này đẹp, cái bánh kia méo. :3
Đến hồi cái đứa đó chẳng còn học chung nữa, mình cũng bỏ thói quen ngắm cá ngày trung thu. Bỗng như ngày rộn ràng cũng giống ngày lạnh nhạt. – Thì ra, cái bánh không phải là nhân vật chính. Cảm xúc mới là chủ thể vô hình trong một mớ ký ức hỗn độn của tuổi trẻ….
Cảm xúc – là khi nhìn thấy bánh cá, mọi hình dáng và câu nói của cô bạn thân ấy lại ùa về…..
Thôi thì mùa thu ạ, hãy cứ giữ những câu chuyện của riêng mình trong những cửa hàng chăng đèn chi chít màu sắc trên phố Cầu Đất, giữ những cảm xúc trong những chiếc bánh cá. Để rồi, lúc nhớ nhung quá đỗi, thương nhớ quá nhiều, cắn một miếng bánh cá, ta lại nuốt trọn vào lòng những dại khờ của tuổi trẻ, những năm tháng ra đi không bao giờ trở lại…..
Chào một mùa thu mới.
Chào mùa thu năm 2016

14322593_1786708358210975_6053238113890485122_n