Dì Tám.
Dì Tám là người ở cho nhà chị Ngân dưới tầng trệt. Dì Tám hay nói chuyện với tôi mỗi khi gặp. Khi thì chuyện ông nọ, thằng kia cùng nhà, khi thì chuyện tin tức nọ chai mà dì nghe được.
Có một hôm kìa, dì bảo tôi có ăn thịt kho không? Thịt kho cô người làm của bà chủ nhà kho ngon lắm, để sẵn chỗ bếp gần cửa sổ dễ lấy. Cô đó kho để bà chủ ăn, nhưng bà bệnh, đi về nhà cô cháu gái dưỡng bệnh mất rồi. Dì Tám bảo dì muốn ăn, nhưng chị Ngân k cho. Dì lấy cho Q, rồi Q ăn, để lại bao nhiêu cho dì cũng được.
Tôi từ chối.
Nhưng sau rồi cũng thấy hộp thịt nhét ở một góc gần cửa phòng dì.
Có một hôm khác, dì bảo tôi đi làm cẩn thận điện thoại, đừng có nghe giữa đường nghe không? Có đứa phòng trên tầng mới bị giật đồ đó, người xây xước hết.
Tôi dạ vâng. Giấu tiệt điện thoại trong túi và cốp.
Có một buổi chiều, thấy tôi dắt xe ra, dì nhờ mua cân ổi và ký đường. Nhét vội vào tay tôi ít tiền nát bét. Tôi cầm. Thực ra số tiền ấy chẳng mua được cái gì. Nhưng tôi vẫn mang về. Một cân đường, một ký ổi.
Lần khác, dì Tám mách tôi lấy chanh, thuốc mà bôi muỗi đốt ở chân. Cho đỡ vết thâm chi chít.
Hôm nay, dì Tám gọi tôi lại. Khác với mọi lần chỉ nói chuyện thoáng qua, dì bảo tôi ngồi gần gần, dì nói cho mà nghe.
Dì nói mấy chuyện liền. Xong bảo: có bảo bạn thuê lại cái nhà chị Ngân không? Sắp chuyển đi rồi, nhà mát lắm, mà rộng nữa….
Xong dì nói khá nhiều, như sợ đó là lần cuối được nói chuyện với ng khác vậy đó.
Lúc tôi dắt xe ra tận cửa rồi, dì vẫn còn nói với theo:
– Sắp đi rồi. Buồn quá Q ạ.
Tôi k nghe ra. Hỏi “Dạ?”
– Buồn!
layer-2-1472738455697