Có một cô bạn tâm sự với tôi như thế này: Em cảm thấy xấu hổ về bản thân khi em nhận thấy mình rất cần sự công nhận ở người khác. Khi em làm một công việc gì đó, em rất muốn người khác công nhận em. Nhưng đồng thời, trong mối quan hệ với cấp trên, em lại cảm thấy việc nói chuyện tâm sự ngoài công việc hoặc làm cái gì đó cá nhân cho họ giống như việc đang nịnh bợ họ. Và em không bao giờ làm những việc như vậy vì em không muốn người khác nhìn em như một người nịnh bợ người khác.
————————–
 Em ạ. Mỗi người sống trên đời đều có xu hướng muốn được người khác công nhận mình. Nhất là trong công việc – khi mà điều đó ít nhiều sẽ ảnh hưởng đến lương, đến thương hiệu cá nhân, đến ảnh hưởng của mình trong một tập thể. Đó là điều không có gì đáng trách.
Nếu em nhìn nhận “SỰ CÔNG NHẬN” như một GIÁ TRỊ. Việc em làm hết mình đồng thời có những chia sẻ và thể hiện đúng đắn để người khác công nhận mình giống như việc em đang SỐNG theo giá trị bản thân.
Có nhiều cách để thể hiện và chia sẻ cho người khác về những việc mình làm, và nó không phải lúc nào cũng khoa trương, quá lố và kệch cỡm như em tưởng tượng. Có thể chỉ là câu chuyện phiếm đâu đó trong bữa ăn đông người tại công ty, em chia sẻ về một câu chuyện chiêm nghiệm của mình trong quá trình thực hiện công việc. Những câu chuyện không ai có thể có được nếu họ không thực sự dấn thân và cống hiến mỗi ngày. Hoặc đâu đó trong một lần làm việc cùng đồng nghiệp, em chia sẻ những chỉ dẫn nhỏ mà em đã dày công phát hiện ra, để công việc của mình tốt hơn. Khi đó, em đang sống theo giá trị công nhận bằng cách sẻ chia lợi ích. Mọi người đều tận hưởng được lợi ích từ việc em làm, thông qua chia sẻ của em. Mọi người có thêm được thông tin cho công việc của họ, mọi người biết được một cách làm sáng tạo mà trước đây chưa có ai nhận ra. Ta trao giá trị và rồi ta sẽ lại được mọi người trao lại những giá trị cho ta. Đó chẳng phải là ĐỜI theo một cách rất đời và rất nhân văn đấy sao?
Sự cần thiết được công nhận chỉ biến tướng thành xấu khi nó QUÁ. Cái gì quá đều không tốt. 🙂 Khi em nhần lẫn hạnh phúc là đích đến, trong khi hạnh phúc thực sự là con đường. Em nghĩ rằng chỉ khi được công nhận em mới có thể có được hạnh phúc. Chính vì suy nghĩ này mà em làm tất cả chỉ để được công nhận, hoặc giả, khi làm thật nhiều mà không được công nhận, trong em xuất hiện những cảm xúc tiêu cực – Tiêu cực trong chính bản thân mình và tiêu cực khi nghĩ đến người khác. Khi ấy, bản thân em đã bị biến đổi theo hướng bị sự công nhận dẫn dắt. Sự “QUÁ” ấy sẽ khiến em khổ. Em không nhìn thấy điều gì khác làm em có thể hạnh phúc nữa. Em chỉ thấy mình hạnh phúc khi được công nhận, ngược lại, em thấy mình khổ đau khi không được công nhận. (bởi người khác).
Bên cạnh đó, cũng phải nói thêm rằng, ngay cả sự tìm kiếm để tự công nhận mình cũng là dấu hiệu của việc bị dẫn dắt theo hướng tiêu cực bởi “sự công nhận” trong một số trường hợp cụ thể. 
  • Nếu em hiểu và công nhận bản thân mình ngay cả khi người khác không biết, không cần tiếng vang, không cần phô trương – Đó là sự công nhận bản thân một cách sâu sắc và đúng đắn.
  • Còn nếu chỉ cần vì một mục đích nào đó – Mà mục đích đó xuất phát từ hai cảm xúc “đau đớn” hoặc “sợ hãi” – Việc tự công nhận hoặc sâu xa hơn là việc muốn làm người khác nhận ra và công nhận mình giống như một liều vắc xin sai cách/ sai thời điểm. Nó sẽ chỉ giúp em thỏa mãn ở bề mặt. Bởi vì bản chất bên trong của nó là đau đớn và sợ hãi chứ không phải sự công nhận – thứ mà em nghĩ rằng em đang khao khát được nhận.

Ví dụ một cô bạn đã từng bị sếp đối xử tệ hại trong một thời gian, cô ấy không được công nhận bất cứ điều gì cô làm, điều gì cũng bị đáng giá không tốt từ người khác. Sau quãng thời gian đó, cảm xúc bên trong cô là “sợ bị người khác đánh giá”, cô muốn người khác công nhận bản thân mình với tư cách là người có năng lực và làm được việc. Vậy nên khi được sếp cất nhắc lên một vị trí mới, cô làm tất cả để người khác công nhận mình (ngay cả việc kết nối với những người cô không thực sự đánh giá cao, ngay cả việc dành tất cả thời gian ngoài giờ để làm quen, đi ăn, tâm sự với những người ở vị trí làm mới…v….v….). Và đây là ranh giới mong manh:

  • Cô ấy sẽ trở thành nô lệ cho các mối quan hệ xã hội và của sự sợ hãi (sợ bị đánh giá) – Khi bản thân cô không thực sự thích những việc đó, không thực sự tâm sự vì muốn tâm sự. “Thực sự” – Là một từ khóa DỄ mà KHÓ. Bởi vì ngay giây phút mà bạn không thực sự hiện diện trong một cuộc trò chuyện, người đối diện sẽ nhận ra tức thì. Ngay thời điểm mà bạn nói về người khác (không giống như cách mà bạn nói về họ trước mặt họ) với một người thứ ba – Bản thân bạn sẽ nhận ra tức thì. Tâm trí bạn biết điều đó. Và tâm trí bạn tự động hiểu, tự động hình thành những giá trị bên trong của bạn. Mà bạn không hề hay biết. 🙂
  • Vậy rốt cuộc cô ấy phải làm gì? – Hiểu bản thân mình trước đã. Hiểu cảm xúc của mình trước đã. Hiểu tâm ý của mình trước đã.

TÂM – THÂN – Ý trả lời cho các câu hỏi:

  • Bạn có ưu điểm, và điểm cần cải thiện gì?
  • Bạn có thực sự muốn công việc đó không?
  • Công việc đó phù hợp bao nhiêu phần trăm với ưu điểm của bạn?
  • Bạn có nhất thiết phải làm việc 1….. hoặc việc 2….. để đạt được mục tiêu công việc không?
  • Còn cách nào khác để thực hiện việc 1…. hoặc việc 2….. mà không cần phải thay đổi giá trị của mình không?
  • Bạn có biết cách từ chối (nói KHÔNG) với những điều mình không thoải mái?
  • Làm thế nào để thể hiện sự chân thành mà không nhất thiết phải làm những điều người đó cho là tốt (mà bạn thì lại không thích)?
  • Người đó không công nhận bạn vì bạn thực sự làm không tốt hay là vì bản thân người đó và những cảm xúc cá nhân của người đó?
  • Ý kiến thực sự của bạn trong việc 1…. việc 2….. là gì?
  • Làm thế nào để nói ra ý kiến của mình (trong không khí xây dựng và nâng đỡ) và mọi người đều hiểu ý của bạn một cách chính xác, không sai lệch?

Thực tập để cho trong Tâm mình muốn, trong Thân (Hành động) của mình làm và trong Ý của mình chia sẻ một cách chính xác và đồng nhất chính là chìa khóa của sự CÔNG NHẬN và sự theo đuổi GIÁ TRỊ CÔNG NHẬN một cách bền vững.

Tôi chúc em “Tâm bất biến trước dòng đời vạn biến” – Khi và chỉ khi – Em đã biết rõ và làm chủ được TÂM của mình. Em nhé.