Trong cuộc đời này, điều cốt yếu nhất ở con người là khả năng MINH ĐỊNH. Minh là sáng tỏ, còn định là định nghĩa, định hình lại.
Sau mỗi một biến cố xảy ra, phải biết nghiêm túc nhìn lại bản thân mình, minh định lại tất cả. Xem mình đúng ở đâu, sai chỗ này. Và xem xét xem, biến cố đó, sự kiện đó, mình thất bại hay thành công là do đâu? Là do lẽ bình thường hay là do lẽ đương nhiên?
Lẽ bình thường là khi giá trị của mình giữ vững, mình giữ được tâm mình trong sạch và sáng tỏ, chỉ là thiếu những kỹ năng, những điều mà mình ở thời điểm ấy không thể có được, và chỉ nhờ có sự kiện ấy, nhờ những va vấp ấy mình mới đạt được nó. Đó là bình thường. Là sự học hỏi, là đời, là người.
Lẽ đương nhiên là khi có điều gì đó sai ngay từ đầu? Có điều gì đó sai so với tất cả quy luật chung và vũ trụ chung? Có điều gì đó không phải ở kỹ năng hay hiểu biết, mà ở quan điểm và gốc rễ, ở trong tâm và trong cách nghĩ sâu xa. Khi ấy, ĐƯƠNG NHIÊN là mình sẽ không thành công. Và sẽ không thể thành công trong tương lai.
Bởi vậy mới nói, không phải thất bại nào cũng là mẹ của thành công. Có những thất bại là ông cố nội của thành công….. Mà ông cố nội thì không biết đẻ!.
– Thầy Giản Tư Trung –
Xuất sắc quá ạ. Xin phép cóp pi stt này. Sẽ ghi rõ nguồn
Ok bạn nhé. 😀