Tôi có một bà chị. Ngày tôi rời chốn ấy, tại cổng trường, chị bảo “Mày đưa chị về nhà đi. Không là lần này thì chắc có khi lâu lắm mới gặp lại”.
Một câu nói bình thường đến vô thường. Vì không hiểu sao khi câu ấy chấm dứt, thì cả khung cảnh hôm ấy, cảm xúc hôm ấy, tiếng tim đập hôm ấy bỗng chốc trở thành hoài ức trong lồng ngực tôi.
Bà chị ấy tôi chẳng thân lắm. Khi tôi làm ở chốn ấy 4 năm rồi thì chị ấy cũng mới chuyển đến. Hai chị em chẳng nói chuyện nhiều. Và có khi vì thế mà tôi thích. Tôi vốn ưa quan sát. Chẳng phải để làm gì sâu xa to tát hoặc phân tích gì cao siêu. Đơn giản là sở thích. Vì một nghiên cứu “tự thân” chìm sâu trong đáy lòng mách bảo tôi rằng: “Cứ ngắm một ai đó lâu lâu, quan sát một ai đó trong một thời gian dài, bạn sẽ thấy điều thú vị ở họ, bạn sẽ thấy điểm đẹp đẽ, sáng ngời ở họ – Những điều, mà có thể, mắt thường, hoặc lời nói bình thường không thể lột tả được hết”.
Thật vậy!
Tôi bắt đầu thấy tò mò về chị. Khi vô tình biết rằng, chị công tác ở một nơi xa xôi hẻo lánh (chẳng nhớ nơi đó là gì nữa, dạng như đảo xa, nơi nào ý mà người ta thường sợ đến, sợ ở lâu, và sợ cống hiến chỗ đó quá nhiều).
Tôi bắt đầu thấy chị đẹp. Khi một khoảnh khắc nào đó thấy làn da của chị. Không sờ được bằng tay nhưng có thể cảm nhận bằng mắt. Chắc, bóng, sáng và mềm như lụa ấy nhỉ.
Ở tận nơi đảo xa nắng gió mà da vẫn đẹp.
Thì quả là một kỳ tích.
Chị giống như một cô nàng “đẹp trai” về tính cách, mà “tươi rói”  về ngoại hình. Chị yêu thương bản thân hơn tôi nghĩ. Chị không “xông xốc” như tôi hay nhiều người trẻ ở Khoa thời ấy. Việc đến tay, giao vào tay thì sẽ làm, và làm rất tốt. Nhưng chuyện chính sự thì gạt sang một bên. Thấy chỗ nào “có mùi” là chị rút. Chị chỉ muốn làm việc của mình. Tập trung những thứ mình thích. Làm những thứ mình muốn làm. Trong khả năng của mình.
Dường như chị tự tạo ra một ranh giới tự nhiên của “những người đồng nghiệp”.
Chị có vẻ tách hẳn ra một chỗ. Và kỳ lạ ở chỗ. Chẳng ai làm gì được chị.
Cho đến giờ tôi vẫn nghĩ, chị rất có năng lực. Nhưng chị giấu ở đâu đó. Kin kín thôi. Rồi cân nhắc từng bước một, rút nó ra dần dần.
Chị không đao to búa lớn. Không cãi ai. Không hận ai. Cũng không quá vồ vập ai. Chị tự nhiên và tự tại, với cuộc sống bình dị của mình.
Chính thế, chị tự có một cảm giác an nhiên. Ở bên chị, thấy đời trôi nhè nhẹ. Vẫn đáng yêu. Và thấy vị ngòn ngọt.
Chả thế mà một câu nói nhè nhè của chị thôi: “Mày đưa chị về nhà đi. Không là lần này thì chắc có khi lâu lắm mới gặp lại”. – Một câu nói nhè nhẹ thôi, mà trong lòng tôi lại trào dâng được nhiều cảm xúc đến thế.
Con tim tôi nó bảo “Chắc chị cũng thương tôi lắm”. Có thể, còn thương nhiều hơn những gì chị thể hiện.
Con tim tôi lại tự nói nữa rằng “Chị tôn trọng những quyết định của tôi ấy nhỉ”. Vì chị chấp nhận điều đó mà chẳng dò xét gì, chẳng một mảy may nhắc đến.
Rồi con tim lại nhủ “Chị sẽ nhớ tôi”. Thật ấy.
Thế là, trong suốt quãng đường đưa chị về ấy. Hai chị em chẳng nói gì với nhau cả. Cũng chẳng hỏi han gì, nhưng con tim tôi cứ nhủ vậy, cứ nói vậy, cứ nghèn nghẹn vậy…. cho đến tận bây giờ.
Tôi cũng không có ý định hỏi lại chị xem những cảm xúc ấy có đúng không. Chắc nó không quan trọng bằng việc giữ những hoài ức một cách hoàn mỹ như bản thân nó vốn có. Cứ trào dâng vậy, cứ chất chứa và tràn ngập vậy.
Giống như hôm nay đây này, nhìn facebook và nhìn thấy ảnh chị, thấy gương mặt chị, lại nhắc nhớ cho tôi nguyên hình buổi chiều cuối cùng hôm ấy, nguyên hình những hoài ức phía trên này……
Tôi gọi nó là “KÝ ỨC CÓ MÀU VÀNG TRẮNG”.