
Tôi có một đứa bạn này. Quả thật là nó không đẹp (về ngoại hình).
Hồi còn học cấp 3, nó nghịch nhất lớp.
Lớp chuyên văn năng khiếu nên vẻn vẹn có 37 mống người. Trong đó chiếm hết 3 thằng con trai. Mà giống “con trai chuyên văn” thì chắc bạn cũng đoán ra rồi đấy….. Tính đắt ra thì được 35.7 đứa con gái – Còn lại 1.3 là giống đực.
Ấy vậy mà đứa bạn kia của tôi (giới tính: Nữ – 100% thẳng) – có biệt danh là “Đực rựa”. Nghe thì có vẻ thô bỉ. Nhưng với lũ học sinh cấp 3 chúng tôi thời ấy, Đưc rựa đơn giản là một cái tên nhân vật trong vở kịch năm nào lớp đóng. – Một nhân vật trào phúng của thời đại. Một tác phẩm văn học “nửa mùa” của lũ học sinh chuyên, tập tành làm đạo diễn, diễn viên. Trên sân khấu vườn nhà. Đâu đó trong buổi đi chơi xa của cả lớp.
Tôi nhắc đến nó vì vẻ ngoài của nó có vẻ là “Đực rựa”. Thật. Mặt vuông chữ điền, tóc thì dài nhưng cứng. Hay mặc áo sơ mi kẻ và quần bò bùi bụi.
Giờ ra chơi, nó thường thích đá cầu. Toàn đá với lũ con trai.
Nó thường hay khoác vai thằng Tuấn, thằng Hoàng rồi nhếch cái mép lên kể chuyện thiên hạ.
Dáng nó gầy và nhỏ. Nên giờ ra chơi nào hứng chí, nó gác một cái chân lên, chạm bàn chân vào ghế, gác má đầu gối vô mé hộc bàn. Ngồi vểnh râu lên bình thơ văn, hay xuyên tạc mấy đoạn bài hát thịnh hành thời bấy giờ.
Lũ con gái thường xoắn xít lấy nó. Gọi tên nó đệm trước bằng chữ “Anh”.
Nó hay đi kiểu nghênh ngang. Mặt vênh như cái thớt. Nghe gọi “Anh, Anh” là tớn lên bày trò.
Lúc đầu, Tôi không đoán được cảm xúc của mình đối với nó là gì. Tôi chỉ thấy cái đứa tôi rất hay quan sát nó. Xem cách nó cười, xem cách nó nhếch mép, xem cách nó hươ chân múa tay giữa bầy hươi nai của lớp.
Thế qué nào tôi và nó thân nhau.
Hình như bắt đầu từ buổi học thêm môn sử để ôn thi khối C, chuẩn bị thi đại học. Vô tình ngồi cạnh nhau. Hồi ấy là năm 99-2000 – Thế giới hay một vĩ nhân nào đó đã kéo mạng internet về Hải Phòng. Giá dịch vụ là 6000 vnđ/1 tiếng. Hồi đấy cũng chả có điện thoại. Thế là hai đứa thường nói chuyện với nhau trong lớp bằng cách viết ra tờ giấy, chuyển qua chuyển lại. Hẹn hò sau giờ tan học thì ra hàng chat. Hoặc có hôm bùng học.
Và tôi cũng chẳng hiểu vì lý do gì, 01 – Chúng tôi thân nhau. 02 – Chúng tôi vẫn học tốt – 03 – Chúng tôi lên mạng chat suốt ngày. 04 – Tôi không bao giờ gọi nó là “Anh”.
Đoạn câu cuối phía trên có vẻ kỳ dị.
Tôi tin là nó kỳ dị.
Vì tôi còn nhớ như in cái hôm tôi nhìn nó 100% nghiêm túc và đĩnh đạc. Bảo:
“Mày đừng có bao giờ xưng Anh với tao. Vì tao luôn thấy mày là con gái”.
Tôi hay cuộc đời đã nỗ lực chứng minh nhận định trên? Tôi không rõ nữa.
Nhưng sau 18 năm kể từ cái ngày nhận định ấy được đưa ra. Tôi vẫn luôn thấy nó là con gái.
Nàng ấy giờ đang mang bầu đứa thứ 2. Dạy văn. Yên ổn tại một trường cấp 3. Sống với chồng con ở một căn nhà thuê. Gần nhà bố mẹ đẻ. Hai vợ chồng dành dụm được một mảnh đất, sắp xây được nhà.
Nhân nói về việc nhìn ai đó lâu lâu……
Tôi nghĩ, vẻ đẹp của con người không phải ở bề ngoài.
Bạn của tôi không đẹp.
Nó cũng vài ba lần nói với tôi điều đó.
Nhưng thử nhé…..
Đã bao giờ bạn nhìn một ai đó, lúc đầu bạn nghĩ là xấu. Nhìn lâu dần một thời gian bạn thấy họ bình thường. Thêm xíu nữa thì thấy họ cũng được. Thêm xiu xíu nữa thấy cũng có duyên. Rồi một hôm thật tình cờ và bất ngờ, thấy họ xinh và đáng yêu đến lạ?
Trong lúc bạn đang kiên nhẫn nhìn người đó lâu lâu….
Nhân lúc bạn đang quan sát người đó nhiều nhiều…..
Hình như những gì ở bên trong bắt đầu dần di chuyển trong từng mao mạch, trong máu, trong cơ thể họ. Đến một ngày tích đủ lượng, thì nó biến thành chất.
Bạn nhận ra người đó, một cách thực sự.
Bạn nhận ra người đó, một cách đúng nghĩa.
Bạn nhận ra bản sắc cá nhân và ánh sáng bên trong của người đó.
—————– Nói như vậy, thì ai cũng đáng yêu. Ai cũng sẽ đáng yêu.
Tôi thử rồi đấy.
Tôi thường thích nhìn ai đó lâu lâu.
Tôi không vội lắm để vồ vập lấy họ, vồn vã họ.
Tôi sợ lắm cảm giác giả lả và bỗ bã. Tôi sợ lắm cảm giác bản thân mình tách làm 3 nửa. Một nửa vỏ vỏ bên ngoài, cười và nói như một thói quen. Một nửa im lặng và quan sát bên trong, như một khung thành vững chãi. Và một nửa thứ 3, lỏng như chất gel, thòi lòi ra đôi mắt, liếc bên nọ, nhìn bên kia, rồi fix vào mảnh ghép những màng nhện tư suy bên trong bộ não, đúc ra thành một con người. Lúc đó, ba nửa, chẳng biết cái gì, chỗ nào, ra sao, như thế nào.
Tôi sợ cảm giác không rõ ràng về người đối diện.
Nhân lúc nhìn ai đó lâu lâu, sự rõ ràng hiện lên một cách ma thuật.
Có người thì là nụ cười rất tươi. Có người thì là ánh mắt trìu mến. Có người thì là sự bình an và nhẹ nhàng, có người thì là sự xung động, có người thì hồn nhiên, có người lại tưng tửng.
Cuộc sống là vậy.
Đối với tôi, cuộc sống là vậy.
Nhân lúc nhìn ai đó lâu lâu……………………
Hãy để cho những niềm yêu thương bên trong có cơ hội nảy mầm, và trỗi dậy.
Yêu thương không đơn giản mà cũng thật giản đơn.
Thật.
Thề.
Chỉ cần nhìn ai đó lâu lâu…………….