“Quẫn” là một trong những vở kịch kinh điển Việt Nam, những vấn đề của tác phẩm vẫn còn nguyên giá trị đến hôm nay. Sân khấu mở ra tối giản hết mức, có lúc đạo cụ chỉ là một chiếc hòm ở trung tâm. Vở kịch kể câu chuyện hài kịch từ nửa thế kỷ trước, xoay quanh chuyện về gia đình ông bà Đại Cát, một gia đình tư sản lâu đời trước chính sách công tư hợp doanh của Nhà nước. Lo sợ khối tài sản lớn tích cóp lâu nay bị mất trắng, ông bà Đại Cát tìm mọi cách để cất giấu và tẩu tán. Từ đó mở ra bao chuyện cười ra nước mắt về sự hám của trong gia đình này. 

Đạo diễn, NSƯT Trần Lực cho biết, anh dựng “Quẫn” với cái nhìn mới, không đả phá, không đánh tư sản như ý tưởng cũ của kịch bản, bởi họ cũng là con người. “Tôi chỉ đưa họ về là chính họ. Họ cũng có nỗi lo rất bình thường. Tôi muốn con người hôm nay nhìn về thời kỳ trước bằng cái nhìn của mình để đồng cảm hơn với những nhà tư sản xưa. Mục đích là làm cho khán giả trẻ biết chúng ta đã vượt qua một thời kỳ ấu trĩ như thế nào và muốn nhắc họ rằng, phải có những lúc khó khăn, vất vả, ấu trĩ như thế thì chúng ta mới có được ngày hôm nay. Và đó là sự ấu trĩ không bao giờ được phép lặp lại” – Đạo diễn Trần Lực chia sẻ. 

Nói về những khác biệt trong cách dàn dựng “Quẫn” theo phương pháp ước lệ, Trần Lực cho biết: Đó là sự ước lệ không chỉ trong không gian, thời gian mà là ước lệ trong cả nghệ thuật biểu diễn của diễn viên, ở từng động tác đều mang ý nghĩa tả ý. Để chuẩn bị cho vở kịch, Trần Lực đã phải chuẩn bị cho các em sinh viên từ năm thứ nhất. Các em phải luyện rất nhiều về hình thể, đặc biệt là tư duy, biểu cảm…

Quẫn quả thật đã đem đến một TRẢI NGHIỆM kịch. Toàn bộ thân thể diễn viên là biểu cảm, toàn bộ sân khấu và cả khán đài là trường diễn. Người xem khóc cùng, cười cùng nhân vật nhờ hiệu ứng âm thanh và những nét múa diễn lay động của từng hoạt cảnh.

Quẫn – Không chỉ là XEM kịch.