quan-an-dem-phan-3

Phần giới thiệu phim luôn bắt đầu bằng nhịp sống và những ánh đèn đường chói chang vào ban đêm của Tokyo hoa lệ (những góc máy và con phố có nhiều nét rất giống Sài Gòn của Việt Nam) và con đường dẫn người xem hun hút tới một quán ăn siêu nhỏ trong con hẻm tại Tokyo. Quán ăn bắt đầu mở vào đúng 12h đêm và kết thúc vào 7 giờ sáng, vì vậy, khách hàng chủ yếu là người dân lao động, những người mà nghề nghiệp của họ phải làm đêm như: một người lái xe taxi, một vũ nữ thoát y, một đạo diễn trẻ hay một người dân lao động bình thường. Quán không có menu, mà khách hàng có thể gọi bất cứ món nào họ thích, miễn là chủ quán có đủ nguyên liệu để làm. ^^

Mỗi tập phim là một món ăn, gắn với câu chuyện của một khách hàng xung quanh món ăn ấy. Đó có thể là món mận muối dành cho một người chủ siêu thị rau sạch muốn ăn để nhớ về người mẹ đã khuất, có thể là bát mì Tan-men không mì được gợi nhắc trong chương trình radio ban đêm nhắc về kỷ niệm không tên với cô lái taxi hoặc món sườn heo nướng của một cô nữ nhân viên văn phòng với sở thích đan len cho người cô thương mến.

Câu chuyện của khách hàng được hé mở qua những lần ghé quán ăn, thường mỗi nhân vật trong một tập phim có thói quen gọi món mình ưa thích, cũng chính là tên đầu đề tập phim đó: Trứng cuộn ngọt, mì Ramen cà ri, cua và mì soba trường thọ, bánh kẹp mì xào…v..v… 
Mùa 1, chú chủ quán (có vết sẹo trên mặt trông rất ngầu) hầu không nói gì, những câu chuyện tiến triển nhờ tương tác giữa các khách hàng và nhờ các tình tiết thú vị. Mùa 2, chú ấy như một Life Coach vậy, lắng nghe, ân cần, quan tâm, tinh tế, và đôi khi đưa ra vài lời như là góc nhìn của cá nhân chú, đẩy mạch phim lên cao trào.

Phim hài hòa, nhẹ nhàng và ấm áp. Những câu chuyện đều rất đời và rất người. Có khi là những dằn vặt rất bình thường, có khi là sự hi sinh hiển nhiên của người cô. Phim cũng không hiếm những thông điệp ý nghĩa. Mỗi tập đều chuyển tại trọn vẹn một bài học nhân văn qua 24-25 phút chiếu.

Màu phim ấm, vàng, chuyển sắc tối (bối cảnh đêm). Nhịp phim lúc ồn ã và kịch tính, khi nhẹ nhàng thuần khiết, phụ thuộc vào câu chuyện rất riêng của nhân vật. Món ăn là chất xúc tác, gợi nhớ, là ký ức và cũng là thói quen riêng của từng nhân vật.

Quán ăn đêm – Đúng với tên gọi của nó, khắc họa một khía cạnh ít được đưa lên màn ảnh của văn hóa người Nhật – nếp sống về đêm. Đó là khi những người quen ngồi quanh bàn ăn nói chuyện vồn vã, người lạ thì mời nhau chai bia hay món ăn. Nơi diễn viên khiêu dâm bắt chuyện với một phụ nữ làm bất động sản hay một người chuyển giới có thể gặp được người hâm mộ khi mình còn là một diễn viên, hoặc một vị giáo sư thiên tài lại phải lòng một nữ tiếp viên người Hàn. Dường như mọi sự e dè, xa cách, lẫn tính khép kín mà người ta thường dùng để hình dung người Nhật đếu nhất mực dừng nơi cửa quán.

Quán ăn đêm – mượn ẩm thực để kể chuyện đời. Một bộ phim mà mình rất rất thích và cho mình rất nhiều góc nhìn mới mẻ.

Đánh giá: 💖💖💖💖/5
#reviewphim #midnightdinner #tokyostories #seriesnetflix

#tamsu #vanhoanhatban #phimamthuc #chuyendoi

#phamtoquyen.coach #cauchuyencuocdoi #noitathuocve