Hồi mở gói bọc sách, ngửi thấy mùi giấy mới thơm thoang thoảng (Mà hóa ra đó là nước hoa của Hai-Mươi-Bảy). Để sách gối đầu giường chưa đọc ngay, mà cứ bị hấp dẫn bởi mùi hương. ^^

Đây là tác giả trẻ mà gần đây mình theo dõi và đọc nhiều. Bạn ấy viết nhẹ, viết thật, mà không kém phần thú vị. Các tứ văn không cầu kỳ nhưng rất chân thành. Câu chuyện “Trong tôi có hai con người, con người của Số liệu và con người của Chữ nghĩa” hóa ra là có thật.
Mình có mò mẫm tìm được blog của bạn ấy. http://danghuynhmaianh.blogspot.com/
Vừa trong tầm dự đoán mà vừa bất ngờ vì một con người của Chữ nghĩa nấp trong những trang giấy trắng đen của Hai-Mươi-Bảy lại có thể viết những bài phân tích về Brexit hay Start Up và Formosa với cấu trúc y hệt những bài nghiên cứu, những công trình khoa học nho nhỏ.
Hai-Mươi-Bảy có ý tứ và câu chuyện thật và rất đời, không giấu diếm những vi tế của xúc cảm bên trong, và đầy sức hấp dẫn của một tâm hồn son trẻ. Mà có thể, ta sẽ tìm thấy chính mình trong đó.
Có lẽ bấy nhiêu thôi đã đủ để nói về cuốn sách nho nhỏ 200 trang này.
“Tôi đã bỏ chạy trong đêm nay, bỏ lại thành phố ở sau lưng.
Tôi có thể bỏ lại sau lưng mọi thứ thuộc về thành phố tôi sống: Những góc đường với nỗi miên man khó chịu rằng không biết chuyện gì đã xảy ra, những hàng quán tôi cứ ngờ ngợ mình có một ký ức gì, và cái trống rỗng của việc tôi chẳng biết liệu có điều gì đó xảy ra trong tuần trước khiến thành phố của tôi không còn như cũ – Một điều lặng lẽ và nhỏ nhẹ mà nhận thức của tôi đã bỏ sót, nó vướng lại bởi tiềm thức” – (Trích Hai-Mươi-Bảy)
Những dòng văn Hai-Mươi-Bảy đã nhắc nhớ mình về Sài Gòn , Hà Nội, những con đường mình đã đi qua, thật lạ là những bâng khuâng hờ hững trong lòng chưa thể đặt tên lại có thể xuất hiện giông giống vậy ở con chữ từ một tác giả trẻ xa lạ là thế. Không phải con phố và những góc đường làm nên ký ức, mà là cảm xúc của ta khi đi qua nó đã trở thành dây neo mời gọi ta về.
Tự hỏi những người muôn năm cũ, có khi nào như ta?