Hôm nay anh Tí bảo: “Con thích vẽ với cô Quyên”. Cô hỏi anh không nói được lý do, chỉ có bác Huyền nói chuyện với cô và “mách”: Ở lớp khác các bạn vẽ tranh theo mẫu cô đưa ra, các bạn so sánh và hay thấy tranh mình xấu…….

Vậy là cô hiểu rồi. 🙂 Đấy cũng chính là lý do vì sao cô ít cho các bạn nhìn mẫu có sẵn. Nếu là giờ khám phá – cô thường ra đề bài: xem và nhận xét tranh cô đưa ra (của các bạn cùng tuổi với con). Với đề bài này, các bạn được biết rằng người vẽ cùng tuổi với mình (nên mình công bằng và bình đẳng với bạn ấy khi học hỏi, cái hay mình học, cái dở mình rút kinh nghiệm mà thôi). Lại nữa, các bạn được chấm điểm và phân tích, nên các bạn được rèn tư duy phản biện và sự quan sát. Lợi đôi đường phải không?
KHÔNG CÓ BỨC TRANH NÀO XẤU CẢ. Chỉ có tranh chưa thể hiện được hết ý tưởng của mình mà thôi. ^^

Khi cầm bút vẽ bài của mình, các bạn được sáng tạo trong trí tưởng tượng trước. Chẳng ai đánh thuế ước mơ cả, nên các bạn vô cùng hào hứng với những biến đổi màu sắc và hình dạng của mình. Sau đó, cô đồng hành hướng dẫn, chỉ cho bạn cách thể hiện sản phẩm một cách trọn vẹn nhất.

Cô vẫn đùa vui: “Cô là “nhân viên cứu hộ” của các con đấy.

Cô và trò cùng vui vẻ, và cùng giành cho nhau những giờ sáng tạo hiệu quả. mỗi nét vẽ hôm nay, tạo nền tảng cho các con mai sau…… ^^ Không quan trọng hôm nay ta bắt đầu như thế nào, chỉ cần ta biết mình sửa đổi và học được nhiều hơn sau mỗi buổi vẽ….
Thật ấy mà. ^^