Được nhà đài HBO sản xuất dựa trên câu chuyện có thật, “Temple Grandin” (tựa Việt: “Chuyện của cô Temple Grandin”) ngay lập tức tạo được tiếng vang khi nhận được đánh giá cao từ nhà phê bình cũng như công chúng (với điểm số IMDB: 8.3/10 và Rotten Tomatos: 100% tại thời điểm phát hành). Bộ phim kể về Temple Grandin (Claire Dane), một phụ nữ trẻ mắc chứng tự kỷ nhưng với ý chí vô cùng mạnh mẽ, đã trở thành một trong những nhân vật thành công nhất nước Mỹ: một giáo sư đại học, một nhà diễn giả và là người tiên phong ủng hộ giáo dục trẻ tự kỷ và bị rối loạn tự kỷ.

Không đơn thuần là câu chuyện về một người nỗ lực vượt lên sự khiếm khuyết để thành công, “Temple Grandin” như một lời tuyên ngôn đanh thép rằng người mắc chứng tự kỷ là những người đặc biệt và họ hoàn toàn có thể làm nên điều phi thường. Và thay vì tỏ thái độ kì thị hay xa lánh, chúng ta nên quan tâm, giúp đỡ và tôn trọng sự khác biệt của họ.

Cuốn hổi ký Temple Grandin nguyên gốc là: Thinking in Pictures my life with Autism by Temple Grandin của bà xuất bản đã gây chấn động toàn thế giới và được chuyển thể thành phim.

“Nếu nhờ một phép màu nào đó, tự kỷ bị xóa bỏ khỏi bề mặt trái đất này, loài người vẫn sẽ quây quần quanh đống lửa ở cửa hang”.

Temple Grandin.

Mary Temple Grandin (sinh ngày 29 tháng 8 năm 1947) là một tiến sĩ người Mỹ, giáo sư Đại học Tiểu bang Colorado, tác giả có sách bán chạy, nhà hoạt động vì quyền của người bệnh tự kỉ, nhà tư vấn cho ngành chăn nuôi về hành vi động vật và là kĩ sư. Bà cũng là người sáng chế ra dụng cụ “hộp ôm” có khả năng giúp người tự kỉ lấy lại sự bình tĩnh. Bà nằm trong danh sách Time 100 những người có tầm ảnh hưởng nhất thế giới trong hạng mục “Heroes”.

Grandin sinh tại Boston, Massachusetts, có cha mẹ là Richard Grandin và Eustacia Cutler. Bà được chẩn đoán mắc chứng tự kỉ vào năm lên 2 – tức năm 1949. Khả năng nói của bà chậm phát triển và lên 4 thì bà mới bắt đầu nói. Bà tự nhận mình là người may mắn vì nhận được sự hỗ trợ của những người thầy ở trường học. Tuy nhiên, theo bà thì giai đoạn học cấp 2 và cấp 3 là khoảng thời gian khó khăn bởi sự kém cỏi trong kĩ năng giao tiếp của bản thân. Bà bị mọi người chế nhạo là “đứa trẻ lập dị”. Vào thời gian đó, mỗi khi bước trong hành lang trường học thì các đồng môn lại chế giễu bà là “cái máy ghi băng” bởi bà liên miệng lập lại lời mình nói. Grandin tâm sự: “Giờ thì tôi thấy buồn cười khi nghĩ về chuyện đó, thế nhưng lúc đó tôi thấy tổn thương lắm.”

Sau khi tốt nghiệp trường dự bị Hampshire (Hampshire Country School) ở Rindge, New Hampshire vào năm 1966, bà tiếp tục học cử nhân tâm lý học tại Trường Đại học Franklin Pierce vào năm 1970, rồi thạc sĩ về khoa học thú vật ở Đại học Tiểu bang Arizona vào năm 1975, rồi tiến sĩ khoa học thú vật ở Đại học Illinois tại Urbana-Champaign vào năm 1989.

Mời bạn nghe bài nói chuyện của Temple Grandin (2010)