Một buổi chiều mùa thu, mình nhận được tin nhắn từ người bạn: Khi chị BIẾT là có nhiều việc CẦN làm – PHẢI làm . Mà chị lại không muốn làm chúng, chị muốn đi ngủ, hoặc đọc sách hoặc làm gì đó khác. Nói cách khác là né tránh, trì hoãn việc Cần Phải làm thì chị làm gì, để dứt khỏi sự trì hoãn ấy ạ?

Mình bảo:
“Trước đây thì khi như vậy chị thả lỏng và buông. Rồi đợi lúc nó tự có hứng thì làm tiếp. Bây giờ vì thời gian này chị đang hay tự mổ xẻ phân tích bản thân nên chị hiểu là mỗi lần như thế có nghĩa là chị đang thiêú động lực. Cụ thể hơn và nói thẳng ra là chị không có gì để bám víu. Như chị nói với em đợt trước ấy, chị không còn lòng tin với con người, đồng nghĩa với việc mình không còn gì để bấu víu vào những lúc mình nản lòng. Nên lúc mình biết việc mình cần phải làm mà mình không làm ấy, chính là lúc mình đang tự thương mình quá, mình đang tự thấy mình một mình và đơn độc quá. Có cố gắng như vậy để làm gì và vì ai đâu?
Rồi chị nhớ lại một số học viên mà chị từng gặp. Đúng tình trạng như thế. Kiểu họ biết tất cả, quá khứ họ rất tốt, nhưng sao trong trải nghiệm họ buông xuôi, thờ ơ và mệt mỏi thế. Hồi xưa chị không biết, chị thường hay suy nghĩ rất nhiều về những học viên ấy. Chị không biết chị còn cần phải làm gì để họ Làm những việc Cần làm.
Nhưng hơn hết là chị nhớ cảm xúc của mình với những người họ, chị cảm thấy họ vô vị, chị cảm thấy họ trống rỗng.
Và chị không muốn những người bạn của chị cũng cảm về chị như vậy.
Kiểu có 1 thời gian chị đúng kiểu tôi bỏ rơi tôi và cuộc đời. Không thiết gì. Đấy là lúc chị lên đỉnh điểm 78kg đấy. Lúc ấy D hay nói chuyện với chị, chị cũng nhớ rõ cảm giác nó muốn kéo chị lên và không muốn nhìn thấy chị như thế mà không làm được. Rồi nó kiểu “bỏ đi” ấy.
^^> Và thế là tôi và cuộc đời tha thứ cho nhau….
Chị k biết câu chuyện của em thế nào. Chị cũng không định ghép câu chuyện của em vào của chị hay là chị cũng không tự cho rằng cách của mình là đúng. Chị chỉ lấy ví dụ lúc chị như thế thì chị đã nghĩ thế nào thôi. Chắc lúc 78kg là lúc bê bết nhất của chị từ trước đến nay rồi nên nó đặc biệt với chị quá. Nó làm chị mỗi khi nhớ lại thì không muốn mình quay về thời điểm ấy nữa. Thế là chị Làm những thứ cần làm. Đúng nghĩa là cho mình thôi, một cách không gượng ép. Như kiểu mình vừa thương mình hơn mà vừa tôn trọng mình hơn. Mình không thưởng không phạt gì bản thân, cũng không thoả hiệp gì, mà mình ôm lâý mình một cách sâu sắc từ cảm xúc đến bên ngoài ấy em.
Thế là động lực tự nhiên lại về.
Ấy là câu chuyện của chị. ^^”
Nếu bạn đã từng lo lắng về cân nặng chắc bạn sẽ hiểu một phần những cảm xúc của mình phía trên này. Mình lúc trước không nghĩ việc tìm ra nguyên nhân của việc tăng cân là quan trọng. Mình giảm cân vì rất nhiều thứ nhưng chưa có lý do nào thực sự – Thực sự – thực sự vì chính bản thân mình cả. Nên mỗi lần giảm thành công và lại quay trở về cân nặng cũ, cảm giác của mình ngày càng tồi tệ thêm một nấc. Mình chưa biết yêu chính mình. Mình chưa biết thương chính mình. Nên mình chưa biết dành thời gian để hiểu về những điều vô thức mình cứ thực hiện. Mà đã là vô thức thì là vô thức. Những lúc ấy sấm có rền bên tai, người thân có chửi rủa, hay bản thân mình có dày vò tự dằn vặt bao nhiêu cũng không ý thức được để quay đầu.
Nên nếu bạn hỏi mình về giảm cân, bạn hỏi mình về bí quyết. Điều đầu tiên mình sẽ nói với bạn là: “Bạn yêu và hiểu chính mình như thế nào?”. Bởi vì đối với mình, hành trình giảm cân chính là hành trình yêu và hiểu chính mình. Vậy nên mình mới muốn được ghi lại, được viết ra. Và mình giữ nguyên nó như những dòng chat, những dòng suy tư, những từ khoá và câu cú mà mình tuôn ra ngay lúc này. Chẳng phải đó là điều đơn giản nhất của việc yêu thương chính mình, trung thực với chính mình và trân trọng cảm xúc của chính mình hay sao?