Sam và một phen hú hồn.

Sam có trò tinh nghịch là: sáng ra, khi cô dẫn lên lớp thì cậu chàng chạy nhanh lên vào lớp trước, rồi ấn chốt cửa lại. Sam hỏi vọng ra bên ngoài:
– Cô cốc cốc cốc đi cô. Con hỏi: Ai đấy.
Cô: Tôi là Thỏ đây.
Sam: Bác có phải là rùa không? Con rùa chạy chậm đúng không?
Cô: À, tôi là rùa chạy chậm. Nghe câu ấy thì Sam mở cửa ra và bảo: Mời bác vào.

Lúc đầu cô chẳng hiểu vì sao cậu này cứ hay chốt cửa rồi giữ cửa, hỏi vọng ra: Ai đấy như thế. Mãi về sau, cô mới học được cái “Bài nghịch” ấy nên chỉ mất 1 phút là cậu ra mở cửa, cười tươi rói như được chào mừng vào lớp học.
Thế nhưng hôm nay có một phen hú hồn. Sam chốt cửa, và sau khi hỏi vọng ra xong, Sam không mở được cửa ra, dù đã bật chốt bên trong, cả cô và trò đều không mở được mất 30 giây. Vì cái cửa bị đóng sai cách. Sau khi cô mở được cửa ra. Cậu ta có tí sợ.
Cô nhân cơ hội dặn dò luôn tác hại của việc nghịch cửa. Mắt cậu ta buồn hẳn, hứa không chơi trò ấy nữa…….
Trong đầu cô lại văng vẳng câu: “Đừng tước đi cơ hội trải nghiệm của con”. Trẻ em như tờ giấy trắng, mọi trải nghiệm trong cuộc sống muôn màu đều vô giá, hãy cho con được tinh nghịch, được bộc lộ, được thể hiện, để rồi được điều chỉnh lại hành vi của mình theo cách tôn trọng và hòa bình.

Ấy là những điều cô luôn tâm niệm.