Tôm là một cậu bé vô cùng đặc biệt.
Ngày đầu tiên đi học lớp hành trang vào lớp 1, Tôm chờ mãi không thấy cô giáo (được hẹn là sẽ dạy toán và tiếng việt), Tôm buồn đến suýt khóc.

Sau, Tôm chủ động tâm sự với cô: Cô ơi, con xin lỗi cô vì ngày đầu tiên con không biết về cô nên con lạ, con khóc. (Cô cười hiền hiền xoa đầu Tôm).
Những ngày sau ấy, Tom dần khẳng định được bản thân với các bạn, với cô giáo. Tom được cô cho làm lớp trưởng. Tom rất mẫn cán, và cũng rất sợ mất chức, Tom sợ các cô ít tín nhiệm mình đi.
Có hôm cô dạy riêng Sam đọc, vì Sam đọc chậm và chây lỳ hơn các bạn, Tôm săm sắn kéo ghế ngồi cạnh cô và Sam, hăm hở giúp cô dạy Sam đọc. Có điều Tôm vẫn còn trẻ con mà, nên Tôm không biết cô đang dạy Sam đọc bài khác, còn Tôm thì lại đang giở cái bài cũ ra mà hướng dẫn Sam, Sam quay qua cô rồi lại quay qua Tôm, loạn cả lên.
Thế nhưng Tôm lại rất biết rút kinh nghiệm. Tôm biết mình sai gì là sẽ sửa đi ngay. Nhanh lắm.
Lần sau, Tôm ý tứ để cô dạy Sam còn mình thì dẹp đông dẹp tây các bạn khác để giúp cô. Tom đã học được một điều rất quan trọng: Làm việc và phối hợp với cô như một trợ thủ, chứ không phải khoa trương thanh thế và chức vụ của mình. Hai điều ấy mong manh mà dễ nhầm lẫn lắm.
Một ví dụ khác, Tôm nhớ rất nhanh và nhớ rất chính xác những gì cô dạy. Trẻ em như tờ giấy trắng, Tôm cũng là tờ giấy trắng tinh tươm ấy mà. Một hôm cô dạy Tôm về não trái và não phải, Tôm nắm được ngay. Mỗi lần sau khi cô hỏi đến, Tôm lại nhí nhố nháy mắt trêu cô: “A, cô lại dùng não trái để phân tích chứ gì. Con biết thừa”. Hôm khác cô dạy Tôm về tình trạng của anh Phúc, cô dặn Tôm phải nhẹ nhàng và hướng dẫn từng bước một cho anh Phúc, vì bẩm sinh anh Phúc đã chậm hơn người khác rồi. Tôm biết vậy, mỗi lần anh Phúc đứng cửa đi vào, điều đầu tiên là Tôm hô to: Anh ơi, chào cô chưa? – Kìa, cô ở phía kia cơ mà, phải nhìn cô, rồi khoanh tay: CHÀO CÔ Ạ chứ.

Thế mà, trong tâm trí cậu bé Tôm cũng có những so sánh và thắc mắc riêng, cũng tồn tại những nỗi sợ riêng nữa. Có lần Tôm hỏi cô: “Cô ơi, tại sao bọn con nói chuyện với nhau thì không phải thưa gửi, mà nói chuyện với cô lại phải thưa gửi ạ” – Cô giải thích: Vì các con thì bằng tuổi nhau, còn cô thì hơn tuổi các con nhiều. Nên nói chuyện với người lớn phải thưa gửi con ạ. Tôm rất nhớ điều này, nên những lần sau, bạn nào nói trống không sẽ “chết” với Tôm. Tôm cũng nghe và hiểu hết những điều các cô nói, nên Tôm cũng có những nhận định bộc phát. Tôm vô tư bảo: “Cô không giải quyết được đâu, vì bạn Sam bắt nạt cô. Sam không được bắt nạt cô”.
Cô biết Tôm chưa học được về trân trọng sự khác biệt, nên mỗi khi thấy bạn nghịch và cô giáo khác phạt, thì Tôm hiểu đó là hiệu quả. Tôm cũng nhầm giữa việc bắt nạt và không bắt nạt, và hiểu nhầm bản chất việc tính cách của Sam không dễ lắng nghe và cần được giải thích. Nhưng khi cô nhẹ nhàng nói với Tôm, đơn giản thôi Tôm nhỉ: “Cô muốn các con giải quyết việc của chính mình. Vì nếu không có cô ở đó, các con phải làm việc này. Cô đưa cho Sam lựa chọn: chia sẻ đồ chơi với bạn, hoặc là chơi một mình.”

Sam cần thời gian và cần được tôn trọng, cần được lựa chọn. Còn Tôm cần nhận thức về sự khác biệt và phân biệt đúng sai. Hai bạn sau khi thống nhất với nhau thì vui vẻ chơi tiếp. Sam không găng lên và khóc lóc như mọi lần nữa, mà tự tin, đanh thép, chấp nhận sự lựa chọn của mình, thậm chí còn tự hứa: con sẽ không tham lam nữa, con sẽ chia sẻ đồ chơi với bạn.
Tom cũng rất sợ xấu hổ, có lần Tôm đổ canh vào quần áo, Tôm nhất quyết không mượn đồ người khác để mặc. Tôm biết anh Phúc có lần đổ canh, đã bị cô Phạt. Tôm chẳng muốn như anh Phúc nên cứ chần chừ không dám nói với cô. Tôm với vai trò là lớp trưởng, cũng rất sợ các bạn và cô soi vào lỗi của mình. Tôm à, cô sẽ nói con nghe về thế nào là môi trường an toàn. Môi trường an toàn là khi, mình được phép mắc lỗi (nếu mình không cố ý) mà vẫn được bao dung và dạy bảo. Tom, cô và các bạn cùng xây dựng môi trường như thế thì đẹp biết bao. ^^
Sau 3 tháng học, Tom vẫn là cậu bé đặc biệt với tinh thần: trách nhiệm, sự chú tâm, tinh thần học hỏi, luôn sẵn sàng lắng nghe và tiếp nhận cái mới. Dù còn là một “bạn” trẻ 6 tuổi, Tôm đã dần biết trân trọng các bạn xung quanh và bao dung với từng bạn. Tôm à, con là một “bạn” trẻ đáng yêu. ❤