Con là một cậu bé nhỏ xíu và mảnh khảnh, mỗi buổi đến học con đều thoăn thoắt cái chân, giọng thì líu lô như cái máy. Đôi mắt con to tròn với hàng lông mi cong cong như mắt ướt. Những lúc cô hướng dẫn, mắt con ngước lên nhìn lúc nào cũng như long lanh…….

Thế mà hôm nay con khóc.

Chỉ vì luống cuống và hấp tấp vồ vập vào bài học, con quay ngang quay dọc, cô đưa cái đầu bút bi xuống bàn nghe cái “cộc”, con giật mình, và khóc.

Có lẽ âm thanh dễ làm cho con sợ hơn bất cứ thứ gì khác, có những lúc vô cớ khi đang học bài, con ôm chặt hai tai và lắc đầu nguầy nguậy. Những lúc ấy, chỉ muốn ôm con vào lòng để tâm con tĩnh hơn, lòng con an hơn.

Trẻ em rất cần những cái ôm. Trẻ cũng cần rất nhiều tình yêu thương để lớn.