Dạo gần đây thấy có nhiều báo đài đưa tin về các vụ tự tử đối tượng chủ yếu là các em nhỏ chưa thành niên. Tôi không hề đồng tình với các đối tượng này chút nào. Một chút vấn đề nhỏ nhoi tại sao không giải quyết mà lại lựa chọn tự tự ? Ngày nhỏ bố tôi cũng đối xử với tôi rất nghiêm khắc,tôi bị đánh bị mắng thậm chí bị đuổi ra khỏi nhà,thế nhưng bây giờ tôi lại rất cảm ơn ông ấy vì đã dạy dỗ tôi nên người. Sau khi nghe được những tin tức đó tôi thật không hiểu nguyên nhân là do đâu,do cách giáo dục của bố mẹ hay do bản thân nhưng đứa trẻ có vấn đề ? Tại sao những đứa trẻ khi phải lựa chọn lại lựa chọn một cách đáng sợ như vậy ?

1. Hôm qua một cậu bé tầm 12 13 tuổi ở gần khu chung cư chỗ tôi vừa nhảy lầu,tử vong ngay tại chỗ. Mẹ của cậu bé chạy đến nơi khóc liên tục và ôm khư khư đứa con trai mà giờ chỉ còn là một cái xác.
Tôi không biết nguyên nhân là gì thế nhưng kết quả mọi người đều có thể nhìn thấy,sinh mệnh nhỏ kia cứ vậy là biến mất. Thật đáng thương
Tôi nghĩ bản thân mình có thể hiểu được cậu bé đó. Chắc nhiều người sẽ cảm thấy tuyệt tình,trẻ con còn nhỏ chưa hiểu chuyện thì có áp lực gì được cơ chứ ? Tôi nói chuyện này với mẹ tôi,bà ấy chỉ cười nhạt rồi đáp
” Nó chắc tâm lí có vấn đề chứ còn gì nữa, bị mẹ mắng vài câu đã không chịu được, sau này lớn lên không chết sớm cũng chết muộn !”
Câu trả lời của bà ấy đúng như tôi dự đoán. Tôi năm ấy cũng bị bà ấy hành hạ bằng lời nói đến mức cũng như cậu bé này,muốn nhảy lầu tự sát. Phản ứng đầu tiên của bà ấy sau khi biết ý định của tôi không phải là sợ tôi sẽ nhảy lầu mà là đánh cho tôi một trận,mở cửa sổ ra lôi tôi đến rồi nói :
” Mày có giỏi thì nhảy ngay bây giờ cho tao! “
Tôi là đứa rất nhát gan,thế nhưng lúc đó tôi thật sự đã nghĩ chỉ cần bà ấy nói thêm một câu nữa tôi sẽ nhảy xuống ngay lập tức. Cuối cùng bà ấy không nói,tôi cũng không nhảy.
Tôi cũng chỉ là một người trẻ tuổi hơn nữa cũng từng trải qua những chuyện này cho nên bất luận nguyên nhân là gì thì tôi cũng rất thương tiếc cho cậu bé đó,hoặc có lẽ cũng đang thương tiếc cho chính mình!
>> Đọc đến câu cuối đột nhiên thấy đau lòng,rốt cuộc mọi người đã phải trải qua nhưng gì mà lại đau buồn đến vậy !!
2. Tháng 4 năm ngoái tại Thương Hải cũng có một cậu bé 17 tuổi nhảy lầu,nguyên nhân là bị bạn bè bắt nạt tại trường học. Mẹ của cậu bé khi đến đưa con mình về liên tục mắng nhiếc cậu bé. Có nhiều người còn đồng tình rồi cùng với người mẹ phê bình cậu bé đó chỉ vì chút chuyện nhỏ như vậy mà phải chọn cái chết để kết thúc một cuộc đời ? Đây chính là vấn đề của chúng ta cần phải làm rõ !
Sự việc cậu bé này phải chịu đựng có thật sự chỉ là chuyện nhỏ hay không? Đối với những đứa trẻ còn đang ở lứa tuổi đi học thì trường học chính xác là một xã hội thu nhỏ. Ở trong một xã hội riêng biệt bị bắt nạt bị đối xử,ai sẽ bênh vực ai sẽ lấy lại công bằng cho nó đây ? Bố mẹ ở nhà nghĩ con đi học là học,ở trường có thầy có bạn thì còn có thể xảy ra vấn đề gì được cơ chứ ? Họ vĩnh viễn không thể biết và hiểu được vấn đề.
Người trưởng thành như chúng ta lại khác,xã hội của chúng ta cũng lớn hơn và khốc liệt hơn gấp nhiều lần nên chỉ coi đó là vấn đề nhỏ,thế nhưng chúng ta quên mất chúng là những đứa nhỏ,vấn đề nhỏ đó có thể giết chết chúng bất cứ lúc nào.
Cuối cùng, chúng ta liệu có đồng tình hay không đồng tình đối với những những đứa trẻ lựa chọn tự sát thì cũng không thể thay đổi được gì,cũng không ảnh hưởng gì đến chúng. Thứ chúng ta có thể quản được đó là chính mình,hi vọng chúng ta có thể dành toàn bộ sự tôn trọng của bản thân đối với tất cả sinh mạng khác !
>> Đối với một số đứa trẻ,bố mẹ cũng là thế giới. Chúng làm sao mà hiểu được thế giới ngoài kia có gì cho nên tự tử với chúng mà nói không hề đáng sợ,đó là một loại dũng cảm
Duyên Thị dich
“Chúng ta liệu có đồng tình hay không đồng tình đối với những những đứa trẻ lựa chọn tự sát thì cũng không thể thay đổi được gì,cũng không ảnh hưởng gì đến chúng”
Mình không nghĩ vậy, 1 người có ý định tự sát vì 2 lý do: 1 là họ không chịu nổi áp lực, 2 là không có lý do để sống tiếp. Nếu 1 trong 2 lí do, hoặc cả 2 được giải quyết thì vẫn có thể cứu được họ.
Người ngoài như chúng ta có thể nghe họ tâm sự, thể hiện sự thương cảm, giúp họ giải tỏa áp lực, quan tâm đến cuộc sống của họ… Những việc này không cần phải là cha mẹ của đứa trẻ mới làm được.
Nếu 1 người có đủ tình thương với sự an ủi, lúc nghĩ tới cái chết họ sẽ thấy tiếc nuối và lo cho người kia. Mình nghĩ vậy.