Không lẽ, anh giận má anh rồi anh ghét luôn Cải Lương hả? – Giận làm gì? Còn giận là còn phải nhớ!

Buổi sáng thức dậy ở nhà Dũng, Phụng đọc thấy:

” Một tương lai mờ mịt đang chờ đón tôi, không thân thích, không bạn bè. Một mình tìm ăn, một mình chống chọi lại thú dữ. Đường xa nghĩ mà ngại ngùng và kinh sợ”