
Có lẽ bức ảnh dưới đây (nếu được in ra) đã cũ mèm. Đó là hồi năm 2012, mình ở trên Hà Nội. Ngay khi có ý tưởng viết một stt thiệt dài để chúc mừng ngày 20/11, không hiểu sao mình chỉ nghĩ đến bức ảnh này. Trong những gương mặt phía dưới dường như có nét thơ ngây, và cả những tâm sự bên trong nữa ấy nhỉ.
Ai thấy nghề GIÁO VIÊN là rất đẹp?
Hồi mới ra trường, mình quyết định rất nhiều điều dựa trên những giá trị cốt lõi, và nhất mực rằng điều đầu tiên và duy nhất là phải giữ được các giá trị ấy. Phản ứng gay gắt, không nhân nhượng, đấu tranh đến cùng cho những gì mình tin tưởng mà không màng tới những hệ quả kéo theo. Chắc hồi đó, thầy cô và những anh chị đi trước sẽ nhìn mình giống như mình bây giờ nhìn lại bản thân, mỉm cười gọi tên là: TUỔI TRẺ.
Bồi hồi nhớ lại, mình luôn cảm thấy biết ơn cô giáo Quyên ở tuổi đôi mươi những năm ấy, đã có những quyết định “quăng mình ra đại dương” và đi thật xa để trở về. Có thế, mình mới được góp mặt trong làn gió mạnh như vũ bão của đổi thay, được đằm mình trong sương lạnh của những vùng đất lạ, được đong cho đầy túi những mảnh đời chắp lại, được là bờ vai của nhiều anh, chị, em, những người mà nếu không làm công việc ấy, mình sẽ không bao giờ có thể gặp.
Từ đó, lại càng thấy Biết ơn thật nhiều:
– Các cô giáo trường Mầm non 5 – người đã yêu thương con và nâng đỡ đứa trẻ ngông ngênh bé xíu là con khi ngu ngơ hát: “Chào các bạn, chúng tôi lên lớp 1”.
– Các cô giáo trường Trần Phú (cấp 1 – Bây giờ là trường Trần Phú 2) và các cô giáo trường Minh Khai – những người đã nắn cho con những nét bút, nét vẽ đầu tiên trong cuốn vở ô li nho nhỏ. Cám ơn thầy giáo dạy vẽ lớp 1 đã truyền cảm hứng và đưa bài vẽ của con đi dự thi thành phố. Năm lớp 8, khi nghe tin thầy mất, con bàng hoàng như mất cả một vùng trời tuổi thơ của mình vậy.
– Các cô giáo trường Chuyên Trần Phú. – Ngôi trường con đã gắn bó những 7 năm (cấp 2, 3). Con còn nhớ mãi thầy Hoan dạy toán, cô Tuyết, cô Mai Vân, cô Hòa, cô Hà, cô Nết, cô Hương, cô Chuyên, ……. và cả những người bạn xưa nay đã thành thầy cô giáo. ![]()
– Các thầy cô đại học và nhiều lớp chứng chỉ, lớp học nâng cao trình độ sau này: cô Khanh, cô Cúc, cô Chiên, thầy Minh, cô Hà, cô Minh Tuệ, thầy Thông, cô Ông Thị Đan Thanh, ………… thầy Lâm Hiếu Minh, thầy Phan Thiệu Xuân Giang, Cô Tú, …. cô Thành, cô Quyên, cô Hoa, cô Thảo, cô Phương.
Dù là một, hai, hay nhiều chuyên ngành, được tiếp cận với thầy cô – những nhà giáo trăn trở với nghề, những người truyền lửa cho sinh viên, học viên bao thế hệ luôn là vinh hạnh lớn của người học trò như em.
Có câu: “Khi người học trò sẵn sàng, người thầy sẽ xuất hiện”.
Những “thầy cô giáo đặc biệt” khác trong cuộc đời chúng ta có thể không làm nghề giáo, đó còn có thể là học sinh của ta, cũng có thể là một chị bán rau tảo tần nơi góc chợ. Bài học cuộc đời có thể rất nhiều, rất lớn, nhưng có thể cũng chỉ gói gọn ở chữ: HẠNH PHÚC.
“Đỉnh cao của giáo dục là dạy cho con người ta cách để HẠNH PHÚC”.
Cám ơn những người THẦY, CÔ đã xuất hiện trong cuộc đời của em. Cám ơn cơ duyên gặp gỡ và bài học cuộc đời mà tất cả chúng ta đang tham gia một cách đầy trách nhiệm. Cùng chúc những người đang mưu cầu hạnh phúc sẽ đủ thông tuệ để đi trên con đường chính mình.
Ngày nhà giáo – Ngày 20/11 – cũng là ngày của tất cả chúng ta.
