Thỉnh thoảng, trong một khoảnh khắc, bạn có bất chợt nhớ đến một người mình đã từng quen không? Không phải người yêu, không phải người thân, là một người nào đó mà bạn nhớ đến. Người ta vẫn đang sống tốt cuộc đời của người ta. Còn bạn thì đang mở hộp ngăn kéo kí ức để gọi về những điều thân thương về họ.

Gần đây tôi tự thấy bản thân có một điều hay ho, đã từng sống ở Hà Nội vài năm, rồi lại vào TP HCM vài năm, sau lại vòng về Hải Phòng rồi Hà Nội. Trong mỗi cụm vài năm đó, tôi có vô tình hay hữu ý, tiếp xúc với rất nhiều người.
Có một đợt sau covid vài năm trước, tôi – trong vô vàn giây phút của ốm đau và nóng sốt, tự đặt câu hỏi: biết đâu, nếu không ghi lại, mình sẽ quên hết những kí ức ấy nhỉ?
Đó là lí do tôi viết ra những dòng này.
Viết về những người tôi từng gặp. Những điều tôi thấy, những điều tôi nhìn được nơi họ. Viết ra, để những trang giấy lưu hộ cho mình. 🙂
—-
Mùa hè năm 2012, tôi có một đợt nằm trong viện K Hà Nội. Tôi có một khối u rất lớn trong người.
Trước đó một năm, nó là một khối u nhỏ bằng 2 đốt ngón tay. Tôi đi khám ở Hải Phòng, bác sĩ bảo: không lo, u xơ nó sẽ tự hết, tự tiêu. Không ai ngờ (kể cả tôi), là khối u bắt đầu phát triển, âm thầm và mạnh mẽ. Tới thời điểm tôi bị mẹ phát hiện ra rồi bắt đi viện kiểm tra, sinh thiết – thì khối u đã có đường kính 20cm rồi. Bác sĩ nào nhìn thấy cũng bảo nhập viện ngay đi…
Thế là tôi nhập viện.
Đợi 20 ngày để mổ. Đợi 20 ngày sau để nuôi tiếp khối u bên ngoài và để xem có tế bào ung thư trong đó không. Thêm vài ba ngày gì đó khám, theo dõi. Có lẽ tôi đã nằm trong đó gần 2 tháng trời. Ít ai biết khoảng thời gian này tôi đã trải qua những gì, trừ gia đình, và lớp tôi đang học (vì phải xin phép thầy cô, và báo cho BCS lớp).
Kết quả là u xơ lành tính.
Nói ra bây giờ thì nhẹ nhàng lắm. Nhưng lúc đó tôi đã chuẩn bị cho những gì xấu nhất sẽ xảy ra với bản thân mình rồi, dù không khóc một miếng nước mắt nào.
Trong viện K đông người lắm. Rất rất đông. Một căn phòng bệnh 25m2 -30m2 có chừng 6 cái giường bệnh đơn, nhưng biên chế là 12 bệnh nhân, cộng cả người nhà của họ nữa. Hai mẹ con tôi ở trong đó. Người bệnh thì được nằm giường, người nhà trông thì chỉ được nằm đất, nằm võng. Mẹ tôi đã phải vất vả rất nhiều.
Cùng nằm trên cái giường 1 đấy với tôi, là một bác bệnh nhân khác. Bác Quang (nhưng là bác gái nhé). Bác ấy vào sau tôi vài hôm. Bác là thanh niên xung phong hồi xưa. Bác nằm viện một mình. Trong trí nhớ của tôi chưa từng có ai là người nhà vào thăm bác cả. Người bác nhỏ nhỏ nhưng dáng rất nhanh nhẹn.
Bác hài hước, bác hay nói, bác hay kể chuyện cười. Bác mang một hộp nhiều chai sâm. Bác uống đều mỗi ngày. Mỗi ngày bác cũng đều xuống xin cháo từ thiện ở cổng viện. Tôi nghĩ bác không phải là người khá giả. Nhưng bác tự lo cho mình được.
Một buổi chiều, khi cả phòng đang ngồi tán gẫu chờ bác sĩ đến tiêm, thay băng. Bác nói chuyện với tôi và mẹ. Bác bảo “Tao thương con bé này” (chỉ vào tôi) “chưa chồng con gì, hai mấy tuổi đầu đã có khối u”. Quay sang tôi, bác bảo “con phải nhớ là khi mình đã có u như thế, thì phải chú ý vào. Thế nghĩa là cái tế bào ung thư nó đã đang ở bên trong mình rồi”.
Sau này, trong suốt đợt ở đó, bác cũng chỉ này chỉ nọ cho tôi. Bác vào sau tôi nên khi tôi ra viện thì bác cũng vẫn còn nằm trong ấy. Không hiểu sao tôi đã không xin số bác để liên lạc sau này. Chắc vì lúc đó tôi cũng chỉ mong dời khỏi viện K sớm nhất có thể.
Vậy mà hôm nay, bác lại là người đầu tiên tôi nhớ đến trong loạt bài viết này. Tôi sẽ giữ lại cho riêng mình những nghĩ suy dài dòng trong hai tháng sống trong viện K ấy. Tôi cũng sẽ giữ lại những cảm xúc phức tạp tôi đã gói ghém lại một góc phòng bệnh trong viện. Tôi nghĩ, bác thương tôi thật. Tình thương của con người với con người, của những người cùng cảnh ngộ. Nằm trong căn phòng ấy, là những người đang ở một ngưỡng thời gian đặc biệt – quãng thời gian chờ xem mình sẽ sống được bao nhiêu năm tiếp theo.
Tôi vẫn tiếc là đã không giữ liên lạc với bác. 14 năm rồi nên tôi cũng không biết bác bây giờ như thế nào. Bác thì biết kết quả của tôi, còn tôi có biết kết quả của bác đâu. Vài tuần sau, tôi cũng có ý định quay lại để thăm bác nhưng tôi đã không thể làm việc ấy.
Thành ra, hôm nay là 01/09, tôi lại nhớ đến bác. Tôi mong rằng dù ở phương trời nào, bác cũng mạnh mẽ như lúc tôi gặp ấy, bác vẫn cười giòn, và tươi như thế nhé. Tôi đã nói cảm ơn bác lúc ấy. Nhưng ngay lúc này, lời biết ơn cũng đang hiện lên trong tâm trí tôi. Cảm ơn bác đã có mặt trong quãng thời gian ấy, và trở thành một phần kí ức cuộc đời tôi.
(Hình tạo bởi AI sau khi được cho “đọc trước” đoạn văn trên 🙂